Chap 1: 1
Công ty giải trí Hoa Thiên là một cái tên rất nổi trong ngành công nghiệp giải trí trong nước, đây có thể được xem như cái nôi đã đào tạo ra vô số đại minh tinh. Càng phải kể đến người đứng đầu ở Hoa Thiên cũng chính là giám đốc Tề Quân, gã hội tụ cả ba yếu tố cao, phú, soái. Hằng năm còn quyên góp rất nhiều tiền làm từ thiện và phục vụ xây dựng trường học ở những khu vực khó khăn. Nhìn chung thì bên ngoài Tề Quân rất hoàn hảo, đẹp trai giàu có nhưng cũng giàu lòng nhân ái.
Hầu như tất cả mọi người dù từng tiếp xúc hay là chưa tiếp xúc qua đều xác định Tề Quân chính là mẫu đàn ông lý tưởng trong lòng bọn họ, cả nam và nữ ai cũng đổ đứ đừ. Nhưng sự thật là họ chỉ được nhìn thấy bề nổi của gã xây dựng lên chứ chưa từng biết bộ mặt thật của gã ra sao.
" Đúng là một người đàn ông hoàn hảo. " Một giọng nói trầm thấp vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh.
Tề Quân đang bị trói trên cái ghế đặt giữa phòng giật nảy mình muốn nhìn người đến như thế nào lại phát hiện trên đầu mình đang trùm bao bố màu đen.
Mà trên cơ thể cũng cảm giác lạnh lẽo, gã nhận ra rằng mình không có mặc quần áo, hai tay bị trói phía sau còn hai chân thì bị cột chặt vào chân ghế.
Nhưng cũng may là mồm không bị nhét vải hay dán băng keo, nên gã vẫn có thể nói chuyện " Mày là ai? Vì sao bắt cóc tao? Muốn tiền? "
Vô số câu hỏi dồn dập được Tề Quân bình tĩnh phát ra làm cho người kia phì cười một tiếng xua tay " Ha...Cậu đang bị bắt cóc đấy, đừng tra khảo tôi như cảnh sát vậy chứ? Ít nhất cũng bày ra biểu hiện sợ hãi tí đi. "
Tề Quân không quan tâm đến lời nói xàm xí của tên bắt cóc, gã là người có tiền nên luôn lấy tiền bạc ra để thương lượng " Đừng nhiều lời, mày muốn tiền phải không? Bao nhiêu, nói! "
Chợt trên đầu vú có cảm giác đau nhói, hồi lâu Tề Quân mới nhận ra là tên bắt cóc đang cà cái gì đó hình vuông dẹp giống như một cái thẻ.
Sau đó tên bắt cóc nói " Tiền? Cả gia tài nhà cậu còn chẳng đáng để tôi ăn một bữa. "
Bởi vì ma sát từ cái thẻ mà đầu vú Tề Quân sưng tấy lên, gã hậm hực quát lớn " Vậy rốt cuộc mày muốn cái gì?! "
Trong phòng lại im lặng, phải qua vài phút thì âm thanh trầm khàn của người đó mới lần nữa vang lên " Muốn cậu trả giá cho những gì bản thân đã làm. "
" Ý mày là sao? Tao đã làm gì...Với lại thật ra tao biết mày? " Tề Quân bắt đầu chìm đắm trong sự nghi hoặc, bên ngoài tuy gã vẫn bình tĩnh nhưng thật chất trong đầu đã xoắn xít lục tìm ký ức xem bản thân có kẻ nào thù ghét hay từng đắc tội ai không. Nghĩ mãi mà vẫn không ra, tên bắt cóc liền thiếu kiên nhẫn véo mạnh đầu vú gã xem như thúc giục.
Thành công khiến cho Tề Quên kéo tâm trí trở về thực tại, gã bắt đầu dò hỏi " Tao không nhớ chúng ta từng gặp nhau, nhưng nếu có thì tao cũng đã quên. Trước hết cứ thả tao ra rồi chúng ta sẽ giải quyết, được không? "
Bình luận