Chap 19: PN: Ca nhi muốn gả cho gã sơn tặc
Dương Tịch đôi khi lại cảm thấy có nào y đã bồng sai con rồi không? Vụ bệnh viện trao nhầm con kiếp trước đầy ra đó, có thể nào xui đến độ xuyên đến tận đây cũng bị dính đạn không? Chứ tại sao nhóc ca nhi Hoàng Kỳ không thông minh như a phụ nó, mà đần đến độ trời đất căm phẫn như thế?
"A Phụ, A Phụ con không muốn đi học nữa." Bé đáng yêu Hoàng Kỳ ôm chân Dương Tịch năn nỉ.
"Tại sao?" Dương Tịch nghi hoặc.
"Người nói xem, phu tử trí nhớ thật kém mới vừa nảy còn nói năm hào với năm hào bằng mười hào, lát lại nói ba hào với bảy hào bằng mười hào, sau đó lại thay đổi một hào với chín hào là mười hào, làm con choáng váng luôn ..... Không biết cuối cùng bao nhiêu với bao nhiêu mới ra mười hào." Vừa nói vừa khoa trương giơ ngón tay nhỏ xíu đếm đếm.
Dương Tịch: "...." Đệt mợ ông trời!
"A Phụ phu tử thật sự rất ngốc, người phải tin Kỳ Kỳ." Ca nhi nghiêm túc chống nạnh tuyên bố.
-------
Sáng sớm tinh mơ một hôm nào đó.
"A Phụ, A Phụ, Kỳ Kỳ mới học được một phép thuật hay lắm. Nhanh theo con.... nhanh lên..." Dương Tịch bất lực bị kéo chạy theo sau, còn phải vươn tay ra đỡ sợ ca nhi vấp té.
Dương Tịch có chút mơ hồ hỏi lại: "Con nói là.... con có thể làm cho cánh cửa phòng ca ca tự mở ra?" Được rồi, xung quanh y đang có mười anh da đen nghiên đầu chấm hỏi.
Bé đáng yêu Hoàng Kỳ gật đầu thật mạnh: "Vâng, A Phụ. Xem con."
"Cánh cửa xinh đẹp có còn nhớ Kỳ Kỳ không, Kỳ Kỳ biết tối qua tụi mình cãi nhau là Kỳ Kỳ không đúng nhưng chúng ta lớn rồi không thể giận dỗi mãi thế được. Sáng nay Kỳ Kỳ cố ý thức dậy thật sớm sang xin lỗi cậu nè, đừng giận nữa được không? Phải rồi, Kỳ Kỳ còn mang theo gấu nhỏ hồng phấn .... Bánh hoa tươi hôm qua A Phụ làm rất ngon Kỳ Kỳ có chừa một ít cho cậu.... Chim nhỏ hôm nay dậy muộn không ngoan..... "
Dương Tịch thân thể lảo đảo tay chống lên tường, tay đỡ chán trong lòng niệm kinh, cầu mong Phật Tổ độ cho con y, cầu Chúa ban phước cho nó, cầu thần Siva, lạy Đức thánh chúa trời, con y còn cứu được không? A men.
Có lẽ lời nguyện cầu quá chân thành khiến trời đất cảm động, Dương Tịch liền chứng kiến ngay kỳ tích, cánh cửa bị khóa chặt chậm rãi 'Kéttttttttt' mở ra.
Hai mắt Dương Tịch trợn muốn lòi ra ngoài, tâm trí trống rỗng chỉ còn biết hoảng loạn, chẳng lẽ đây chính là chân lý 'Giao tiếp là chìa khóa mở ra mọi cánh cửa trong cuộc sống' trong truyền thuyết sao?
Nói thì lâu chứ mọi chuyện diễn mới được vài giây. Cánh cửa vừa mới được mở ra, xen lẫn giữa tiếng hò heo cao hứng của ca nhi, là tiếng tức giận gầm thét của đứa con hán tử Hoàng Lân.
"Thằng ca nhi ngu xuẩn!!!! Mày điên rồi phải không? Làm đéo gì sáng nào cũng ngồi lảm nhảm trước phòng tao thế? MUỐN CHẾT PHẢI KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"
Dương Tịch: "...."
Xin lỗi vì đã bật cười.
------
Bình luận