Chap 8: Tiểu thụ bị bản lão trừng phạt
Dương Tịch súc miệng mấy chục lần vẫn không tan hết mùi vị tinh dịch trong cổ họng, tao khí dương vật cứ thoang thoảng trong khoang mũi, mỗi lần cử động cặp môi sưng rách chịu ma sát đến đau rát.
Cơn đau cũng không ngăn nổi sự tự hào của Dương Tịch tiểu thụ, thân thể dâm dục này khiến cho lão già bản lão chết mê chết mệt, chỉ cần y cong eo vểnh mông một chút là dễ dàng khống chế được dục căn dữ tợn kia.
Cầm trong tay món đồ tình thú mới may xong mà thẫn thờ, trước kia nếu có ai bảo Dương Tịch rằng sau này chỉ cần ngoan ngoan ở trong nhà nấu cơm, giặt giũ, tắm rửa sạch sẽ vểnh mông nằm trên giường cầu chồng địt sống qua ngày, là y cho ăn đập ngay. Đường đường là bản lão xí nghiệp trăm vạn, dưới chân y còn có ngàn miệng ăn không thể chỉ vì sở thích cá nhân mà không trách nhiệm, đây cũng là tâm huyết cha mẹ để lại.
Nhớ tới là đôi mắt ươn ướt, ai cũng bảo y thông minh mạnh mẽ, nhưng sâu bên trong chỉ có bản thân mới biết, tiểu thụ cũng cần một vòng tay rắn chắn ôm lấy che chở.
Vội lấy tay lau nước mắt, chui vào tấm chăn tham lam hít lấy hương vị của bản lão còn vươn trên đó. Dương Tịch mày giờ không cô đơn nữa rồi, có căn nhà ấm áp, có tướng công cặc lớn mạnh mẽ thao đến dục tiên dục tử, cố mà giữ cho chặt.
........ Chiêm chiếp.... líu lo........ líu lo.......
Dương Tịch mang tâm trạng vui vẻ cặm cụi giặt đồ bên giếng thì Cao Dương mở cửa tiến vào, đứng cách Dương Tịch một khoảng xa như tránh ôn dịch, âm dương quái khí nói: "Buổi trưa, mày phải đưa cơm sang sòng bạc cho lão đại. Nhớ đó đừng quên."
Thấy Dương Tịch vẫn cúi đầu tập trung giặt quần áo, không thèm đối hoài gì đến hắn, liền gấp gáp lớn tiếng nhắc lại: "Mày có nghe không?!!"
"Biết rồi." Dương Tịch lạnh nhạt trả lời.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Đến đầu còn chẳng thèm ngoảnh lại, khiến cho Cao Dương thẹn một bụng lửa giận không chỗ phát tiết, thằng bán mông khốn khiếp lát nữa ông cho mày biết thế nào là lễ độ.
Đợi tên điên kia đi khỏi, Dương Tịch mới ngẩn đầu hơi nhíu mày nghi hoặc tự hỏi, có chút không giống với phong cách láo toét thường ngày.
Thử nghĩ xem một con zombie hung bạo đang trong trạng thái đói khát, cho dù có diễn giống đến cỡ nào, chỉ cần nó mở miệng ra gào 'Tao muốn Protein' là biết ngay đó là hàng giả. Chuyện này chắc chắn có trá.
Lập tức đứng dậy, đi vào phòng vơ lấy bộ đồ tình thú mới may bỏ vào giỏ rồi nhanh chóng không tiến động rời khỏi nhà.
Bình luận