Chap 7: Tiểu thụ bị chịch cổ họng đến khan tiếng
Dương Tịch nửa tỉnh nửa mê mở mắt ra, phát hiện chính mình đang nằm sấp trên giường lớn, mùi thảo dược nhè nhẹ thoải mái, cảm nhận chút cơ thể phát hiện các vết thương đã được xử lý tốt, lười biếng cuộn tròn lại trong chiếc chăn ấm áp, ánh nắng len lỏi qua cửa sổ chiếu vào phòng cảm giác thực thư thích. Nội tâm cảm thán, ít ra thì lão già đó còn chút lương tâm.
"Ọt Ọt..." Được rồi dậy thôi, đói đến mờ mắt.
Vừa bước xuống giường, Dương Tịch tiểu thụ lại tiếp tục trải nghiệm cảm giác xụi lơ chụp ếch trên mặt đất giống mấy ngày trước.
Cố gắng lê tấm thân tàn tạ ra tới bên ngoài, bỗng hai mắt trợn tròn nhìn thân ảnh đang cặm cụi xới đất ngoài sân.
Hán tử cởi trần nửa thân trên, bắp tay to khỏe màu da ong mật căng mọng đầy năng lượng, tám múi cơ bụng phập phồng, eo công cẩu mông vểnh, khối thịt giữa háng cũng thuộc hàng thượng đẳng, đây không phải là lão công trong mộng của y kiếp trước sao, hai mắt không đủ dùng hận không thể dính chặt lên khối cơ thể mê người kia. Có thể là đang vận động mạnh, nên mồ hôi ra ướt đẫm toàn thân, đọng thành từng giọt uốn lượn chảy xuống tuyến nhân ngư, rồi biến mất vào nơi bí ẩn.
Có lẽ tiếng nuốt nước miếng quá rõ ràng làm cho hán tử phát hiện quay đầu lại.
'Bốp'. Dương Tịch tự thưởng cho bản thân một cái tát, tỉnh lại đi.... tên Cao Dương đó có quyên góp miễn phí cho y cũng không thèm, vẫn là côn thịt của tướng công bản lão là tốt nhất.
Cao Dương thấy Dương Tịch đã tỉnh dậy, trên mặt trưng ra vẻ tức giận quăng cuốc một mạch đi đến trước mặt y phát cáu: "Mẹ kiếp! Tao đưa mày tới để chăm sóc lão đại, cuối cùng bây giờ lại thành tao chăm mày.... Đệt! Còn bắt tao nhổ cỏ xới đất.... Tưởng thế nào, cuối cùng cũng chỉ là thằng điếm ca nhi dâm đãng thèm dương vật, đến nổi bò lên giường cầu thao...."
Dương Tịch xanh mặt, bất chấp ngắt lời lớn giọng: "Mày... mày là kẻ thay đồ cho tao!???" Má nó, chỉ mới nghĩ thôi y đã mặt mày tái mét, từ lần đầu tiên gặp nhau y với tên này cứ như số mệnh không hạp, không ai ưa ai, bây giờ biết được tên điên này có thể là người tắm rửa thay quần áo tối qua là y ghê tởm mắc ói.
"Ngậm mồm chó mày lại!!! Ở đó mà nằm mơ! Bẩn chết!" Cao Dương chán ghét gào lên đáp trả.
Trong lúc Dương Tịch thở phào may mắn thì Cao Dương mang theo tức giận đùng đùng rời khỏi nhà.
"Hừ! Cút, không tiễn." Chúc mày cũng sớm bị đàn ông thao nát đít. Dương Tịch tay đỡ eo rã rời, gương mặt ngạo kiều khinh bỉ.
Nhìn khu vườn đã được dọn dẹp sạch sẽ, đất cũng cày xới tốt đẹp, thì ra câu nói thổi gió bên tai là được áp dụng như vậy..... Bản lão tuy hung dữ nhưng cũng đều là hán tử, hầu hạ gã thỏa mãn nửa người dưới xong là chuyện gì cũng đều dễ nói. Khóe miệng Dương Tịch câu lên vừa khẽ hát vừa chậm rãi tiến vào bếp.
Cho đến khi Dương Tịch nhớ ra sự thật là hai lỗ dâm trên cơ thể đều đang đau rát khó chịu nổi liền tắt nụ cười.
Nấu ăn mơ màng, phơi đồ cũng ngẩn ngơ, đau khổ nằm trên giường, tối nay phải làm sao đây aaaaaaaaaaa ................ Không được, không được, y không muốn là tiểu thụ đầu tiên trong lịch sử loài người bị đụ đến hoại tử cúc, phải tìm cách gì đó khiến cho gã ta chấp nhận phát tiết dục vọng bằng miệng y. Cứ như vậy lo lắng không yên, cơ thể mệt mỏi của Dương Tịch không chống đỡ nổi dần rơi vào giấc ngủ.
Bình luận