Chap 3: Tiểu thụ bị phát hiện bí mật
Lão Hoàng Viên trở về đúng giờ dùng bữa tối, từ xa nhìn vào căn nhà ngăn nắp, mùi hương từ bếp thoang thoảng chen vào chóp mũi, sâu trong mắt lóe lên tia ngạc nhiên.
Dương Tịch nghe tiếng mở cửa, hớn hở như con thỏ nhỏ chạy ra: "Bản lão, A Tịch làm thức ăn xong rồi, người muốn tắm trước hay dùng bữa trước."
"Ăn trước."
Thịt kho, canh xương hầm, không ngờ tay nghề tên ca nhi này tốt thật, vừa đủ dâm vừa đủ hiền thục, cứ y như sinh ra là dành riêng cho gã, hài lòng ăn hết sạch thức ăn.
"Dọn dẹp nhanh lên rồi vào tắm với tao." Gã thúc dục, tay lại ngứa ngáy muốn chơi đùa với cặp vú nộn nộn.
Phòng tắm hơi nước lượn lờ, Dương Tịch chỉ vừa mới bước vào đã bị gã kéo nhào vào trong mộc đũng: "Đợi một chút. Bản lão, A Tịch có quà tặng cho người." Nói rồi y cởi quần áo ra, dưới lớp vải vóc vú bự hiên ngang giương cao, vừa múp vừa tròn, bị nam nhân chơi đến sưng mọng mà cứ tưởng đang căng sữa, kích thích hơn là sự hiện diện của chiếc bikini nhỏ xíu nửa che nửa hở, chính giữa còn bị ai đó cố ý khoét lủng làm núm ty đĩ lồ lộ dựng thẳng bên ngoài không khí, phía dưới chiếc eo thon, mông mập màu mỡ vểnh cao, chiếc váy chỉ dài đến ngang mông tưởng chừng có thể vừa đủ che, lại bất ngờ bị chim ngu nứng đến ngạnh lật lên lộ ra chiếc quần lót lọt khe quyến rũ.
Như được mở ra một cánh cửa mới, hai mắt gã co rút lại chăm chú nhìn thằng đĩ ca nhi đang bày ra đủ tư thế gợi dục trước mặt. Luồng hỏa khí từ bụng dưới bốc lên hừng hực, cảm thấy có chút miệng đắng lưỡi khô, yếu hầu chuyển động liên tục.
Dương Tịch như hóa thành yêu tinh, y phe phẩy mông đi đến trước mặt, nũng nịu quỳ xuống giữa hai chân, cong eo nâng vú ghé vào miệng gã, hà hơi vào lỗ tai mê hoặc: "Tướng công ~~~ A Tịch mặc như vậy có vừa ý người không?"
Lão Hoàng Viên kinh doanh sòng bạc, kỹ viện cả đời cũng chưa từng thấy qua được thằng ca nhi nào dâm đãng ti tiện hơn tên này. Miệng gã há to ngoạm hơn nửa thịt vú vào mồm, cuốn theo cả vải vóc khiến nó thấm đẫm nước bọt, bầu vú mới bị sủng hạnh hôm qua nay lại tiếp tục rơi vào miệng gã, bú liếm nút chùm chụt.
"Ưm...... ưm.......... sướng chết.... mất...... ô......" Dương Tịch từ trưa khi mặc lên bộ đồ đã nứng đến điên rồi, đau đớn kèm khoái cảm làm cho y sướng đến vô thức rên rỉ tự lắc mông, đùi hơi dạng ra, lồn múp cũng lỗ đít đói khát co rút mấp mấy trong nước.
Lão Hoàng Viên bỗng chốc thật bận rộn, một lát lại vươn tay xoa bóp vú, cảm giác mềm mại như đậu hủ làm gã muốn phát nghiện, lát lại nghiến răng gặm thịt vú, vết thương cũ chưa lành, vết răng mới đã in lên. Máu tươi thơm ngọt rỉ ra gợi lên thú tính của gã, ngón tay niết mạnh đầu nhũ kéo ra thật căng, Dương Tịch giật mình la lên, hít một ngụm không khí lớn mới dằn được xuống cơn đau.
Biết rằng ngực y đã tới giới hạn, không thể để gã tiếp tục dâm loạn. Nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay đầy lông vòng ra sau lưng, đặt lên cặp mông đẫy đà, miệng còn không quên cười lấy lòng: "Tướng công đừng mãi chơi vú, mông đĩ cũng rất nhớ người."
Đang thưởng thức cặp vú ngon miệng đột nhiên bị cắt ngang làm gã hơi nhíu mày, nhưng xúc cảm mềm mại đẫy đà từ tay truyền đến cũng không đến nổi tệ, cơn tức giận chưa kịp xuất hiện cứ như vậy bị dập tắt.
Đột nhiên gã chụp lấy hai cánh mông, bế bổng y lên một đường tiến thẳng về phía phòng ngủ. Ngay lúc này thứ to lớn nóng hôi hổi dưới háng hiện rõ sự tồn tại mãnh liệt, Dương Tịch mừng rỡ như điên, y cuối cùng đã chữa được bệnh liệt dương của gã rồi, bốn lạng thịt này không lãng phí cơ hội được sinh ra trên đời.
"A Tịch chữa được bệnh cho người rồi." Dương Tịch vội vui vẻ chia sẻ niềm vui với gã.
Chân gã vẫn bước vững chãi về phía phòng, trong khi hai cánh mông bị nhào nặn thành đủ thứ hình thù, hơi chút nghi hoặc gã hỏi: "Bệnh gì?"
"Liệt dương đó. Người xem nó đang rất hưng phấn, A Tịch bị nó chọt đến phát tao."
'Bịch' Hai tay đặt trên đỉnh đầu, cả người bị gã đè đến ngạt thở, mặt đối mặt y có thể nhìn rõ hai mắt gã, sâu thẳm đến lạnh lẽo, sát khí quanh thân thể càn quét xung quanh, biểu tình vặn vẹo ác độc.
Y sợ hãi, đầu óc trống rỗng chân tay run rẩy, muốn nói gì đó mà không thốt nên lời.
"Liệt dương?!!"
"Cũng phải... tên ca nhi nào thấy tao cương đều chết cả rồi, Sống, Sờ, Sờ, Bị, Tao, Đụ, Đến, Chết...." Ngón tay thô to lướt nhẹ trên làn da trắng mịn của Dương Tịch: "Tên tiếp theo chính là mày!"
Vừa dứt lời, gã thô bạo nhất bổng ngửa thân dưới Dương Tịch lên, bộ đồ tình thú mỏng manh yếu ớt như tờ giấy bị gã xé tan nát rơi vãi khắp nơi. Trong bóng tối mờ ảo, ngón tay men theo kẽ mông tìm đến hậu huyệt, dương vật lực lưỡng đã bên bờ phát lực, chưa kẻ nào hầu hạ dưới thân gã mà không dục tiên dục tử, lẫn nghĩa bóng và nghĩa đen đâu.
Xúc cảm từ tay truyền đến có gì đó không đúng, gã nghi hoặc liền xốc ngược Dương Tịch lên cúi sát đầu tỉ mỉ quan sát, trong tầm mắt xuất hiện một con bướm nộn ướt dầm dề, gã tò mò lấy ngón tay chọt chọt vài cái vào nó, lập tức hai cánh môi mấp mấy đóng mở đầy ọc ra nước dâm đầy dụ hoặc.
"Đây là cái gì?" Gã nghi hoặc hỏi.
Dương Tịch trong lòng sợ hãi, có chút nghi hoặc bộ ở đây ca nhi không phải người song tính sao?
Chưa kịp để y thắc mắc xong, gã kề mặt ngày càng sát, bướm nộn nhạy cảm bị hơi thở gã thổi đến tê dại, cơ thể bắt đầu nóng ran trở lại, phát nứng gấp bội, giọng nói có chút ấm ách trả lời: "Là... là lồn dâm."
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Bình luận