Chap 2: Tiểu thụ bị đả kích
Cảm nhận hành động của thằng đĩ đằng sau, lão Hoàng Viên gắt giọng: "Mày thèm hán tử đến nổi phát dâm như vậy sao? Ra phía trước cởi sạch đồ tao xem."
Thân thể trần như nhộng đứng trước ánh mắt xăm soi của gã, mắt tà dâm khiến cả người y nóng ran, núm vú cũng vô thức cứng rắn, y có chút cuống cuồng ngón chân lo lắng cuộn lại, tự phát thẹn với bản thân bây giờ trông như món hàng hóa dâm tiện rẻ tiền trần truồng mặc gã chiêm ngưỡng.
Mặc kệ Dương Tịch nghĩ cái gì, lão Hoàng Viên vẫn cứ ngã mình dựa vào mộc đũng nghỉ ngơi, ánh mắt càn rỡ quét đi quét lại thân ảnh trắng nõn phía trước, gã phải công nhận tên ca nhi lần này nhìn rất ngon miệng cực kỳ hợp gu, cả cái cách phát tao cũng rất ra gì.
Thời gian cứ như vậy trôi qua, cảm xúc của Dương Tịch từ ngượng ngùng đã chuyển sang tức giận. Y không ngon sao? Không đủ dâm sao? Tại sao gã vẫn trơ trơ bất động vậy? Chết tiệt!!!
Khoan đã! Nhớ lại những lời đồn về bản lão sòng bạc Hắc Hoàng, xấu xí thô bạo và cả LIỆT DƯƠNG??????? Mịa............ Từ nảy giờ y đang phát tao với một lão già không cương được, tính phúc của y aaaaaaaaaaaa...............
Dương Tịch ngơ ngác đứng như trời trồng, tạm thời không thể thoát khỏi đả kích.
Lão Hoàng Viên đứng lên bước ra khỏi bồn nước, cầm lấy khăn lau khô người, tay còn không quên bóp lấy bầu vú tròn trịa của Dương Tịch, thành công lôi hồn y về: "Rất co dãn, được!"
Nhìn đã tốt, chạm vào còn tốt hơn, xúc cảm mềm mại nhẫn nhụi như miếng tàu hủ, trơn trượt động lòng người, gã cũng hề khách khí mạnh tay xoa bóp, nắn nó thành đủ mọi hình dạng.
Dương Tịch sướng tới rên lên, nhưng trong lòng thì xấu hổ vì bị một gã liệt dương bóp vú mà phát dâm. Gã chơi đùa càng lúc càng hung hăng, cả hai tay bao phủ cả cặp vú, móng tay móc nhéo đầu ti siết chặt, nơi nhạy cảm mau chóng sưng đỏ, cho dù Dương Tịch muốn né tránh cũng không cách nào thoát khỏi, sức lực gã mạnh đến bất ngờ.
Một đường đến phòng ngủ, gã ta túm lấy núm vú của y kéo như dắt chó đi dạo, đầu ti theo động tác bị kéo mà dài ngoằng ra nhòn nhọn sưng đỏ lên, còn vươn vài sợi tia máu trông ngày càng đĩ.
Dương Tịch đau đớn thở hổn hển chân không dám chậm trễ di chuyển theo gã, giữa hai chân đã nứng đến nổi lênh láng nước.
Ngã rạp dưới chân giường, khoảng cách giữa mặt y và thứ hung khí dữ tợn tím đen kia còn chưa đến một gang tay, hai mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm, khoang miệng vô thức nuốt nước bọt ừng ực, trưng ra vẻ mặt thèm khát bị gã nhìn rõ mồm một.
"Thèm đến vậy?" Gã nhếch miệng cười cợt.
Dương Tịch đỏ mặt nhưng lại ngoan ngoãn gật đầu: "Muốn nó cương lên."
Gã cười lớn, bàn tay to lớn nắm lấy đầu Dương Tịch mạnh bạo đè vào háng, dùng gương mặt non mịn chà sát lên dương vật đối xử như y là cái giẻ lau rẻ tiền: "Vậy thì cố gắng lên hahaha......"
Gã ôm y chơi đùa cặp vú cả đêm, nơi hôm qua còn mềm mại trắng nõn, nay đã chuyển sang hai màu chủ đạo xanh tím, vết răng gặm cắn ngang dọc rớm máu, không còn chỗ da thịt nào nguyên vẹn. Dù Dương Tịch cầu xin cỡ nào gã cũng chẳng quan tâm, chống cự còn bị gã đối xử tàn bạo hơn, đau đớn cùng khoái cảm bị hành hạ làm nước mắt rơi ướt đẫm chăn nệm, đến sáng khóe mắt đã đỏ ửng sưng lên.
Bình luận