Chap 62: Phiên ngoại
Phiên ngoại 1: Play bụng bự
Edit + Beta: Snail
Bụng Trình Dục càng ngày càng lớn, quần áo thật dày cũng bắt đầu không che giấu được phần bụng nhô ra, giống như y nhét một quả bóng vào vậy, cảm giác cũng không phải vô cùng vất vả, bệnh trạng ham ngủ cũng tốt lên từng ngày...
Chẳng qua, biến hóa khác lại khá rõ ràng, tỷ như nói bắp thịt bắt đầu chậm rãi sưng đau, chân cũng dễ dàng mỏi mệt. Người luyện võ vốn không nên nhu nhược như thế, chỉ là Trình Sóc luyện võ không lâu, lại chưa từng đặt vững nền tảng cơ bản, khi Trình Dục mang thai ăn ăn ngủ ngủ, thân thể mượt mà một ít, cơ bắp cũng từ từ biến mất, phỏng chừng chờ y sinh xong, muốn luyện lại như trước, e rằng rất khó, Trình Dục hơi hơi cân nhắc, xoa bóp cánh tay mình... đã qua tuổi tốt nhất để tập võ, xem ra sau này đánh không lại Phượng Thăng Minh rồi...
Tiếp tục ngồi trong đình ngẩn người, thoại bản đã xem xong, ô mai cũng nhai đến vô vị, những nữ tử sinh con kia, thì ra quá trình lại khó chịu như thế.
Phượng Thăng Minh cơ hồ ôm đồm hết thảy sự vụ, không chịu qua tay y, Lưu thúc đang làm dược thiện cho y, để y có thể sinh ra cục cưng khỏe mạnh. Thân là thầy thuốc, đối với chuyện Trình Dục mang thai ông không có nửa phần xoắn xuýt ngoài một ít hứng thú kỳ dị, thậm chí còn có thể gọi cục cưng trong bụng y là tiểu trang chủ.
Thiếu niên kia – Trình Dục nghĩ có lẽ là họ hàng của mình, đường huynh đệ, y biết hắn họ Trình, mà thân phận hai gia gia kia của hắn, y cũng biết đại khái. Người chung quanh đều rất ăn ý, rất ăn ý đợi đứa bé sinh ra, hơn nữa chuẩn bị sau khi đứa bé sinh ra, liền nói dối là trời cao ban xuống. Người dùng bí thuật đổi thân thể, hậu đại đều sẽ có một cái bớt, giống hệt như loài hoa truyền thuyết trong giang hồ kia vậy. Bọn họ không muốn nói đứa nhỏ này lai lịch không rõ được họ thu dưỡng, ngay cả chính Trình Dục cũng không muốn. Tuy phương pháp này có thể lừa bịp được hiềm nghi từ đại chúng, chẳng qua không tránh khỏi tranh luận, như vậy cũng tốt.
Lần nữa nhai một viên ô mai, đứa bé giữ cửa liền báo lên tin tức có người bái phỏng. Hiện tại đã là rét đậm, đại hội Võ Lâm chấm dứt, Kỳ Lan giáo bởi vì diệt giáo được thiếu niên trọng chỉnh, không còn chướng khí mù mịt như lúc trước, vì giúp Trình Dục đỡ đẻ, thiếu niên lưu lại, có điều hắn cũng không xuất hiện, ngược lại bên ngoài thường thường có người đến chúc tết trước thời gian, cầu kiến y, y không thể uống rượu, cũng không thể gặp khách, cơ bản đều là Phượng Thăng Minh thay y.
"Người tới là ai?" Trình Dục hỏi.
"Là Từ cô nương cùng mẹ cô ấy." Thằng bé cẩn thận nhìn nét mặt Trình Dục, lại nghĩ tới bộ dáng xấu hổ mang theo sợ hãi của Từ Oánh, không khỏi hiếu kỳ hỏi, "Minh chủ, người muốn đi gặp không?"
Tâm tư Từ Oánh đối với mình Trình Dục biết rất rõ, nhưng mà cô chưa nói thẳng, y cũng không tiện ngoài sáng cự tuyệt, lúc đầu chính mình nghĩ sẽ thành thân, nhưng hiện tại ở bên Phượng Thăng Minh, cho dù thành thân cũng không thể giống trống khua chiêng để cô biết được. Kéo dài không phải biện pháp, xem ra cần phải từ chối. Trình Dục muốn dao sắc chặt đay rối, đứng lên, sức nặng của cái bụng bức bách khiến y không thể thẳng tắp sống lưng, đột nhiên nhớ tới tình cảnh xấu hổ hiện tại của mình, thấp giọng ho khan một tiếng, nói: "Con đi tìm Nhị trang chủ đi, thân mình ta không khỏe..."
Bình luận