Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 61: 67

Chương 61

Edit + Beta: Snail

Nặng nhọc thở dốc, khắc chế không được tiếng rên, lực trùng kích cự đại mỗi khi đem tính khí to lớn cứng rắn nóng hầm hập cắm vào trong cơ thể y. Cúc huyệt cơ hồ bị đâm đến lật ra tường thịt bên trong. Vài lần muốn siết chặt chỗ kia, đều làm không được, hậu huyệt y đã bị làm đến ẩm ướt mềm mại, chỉ biết nịnh nọt mút vào kẻ xâm phạm, căn bản không thể kiên trì chút "đạo đức cao đẹp" như suy nghĩ trong lòng y – chỉ cần không kêu đến dâm đãng như vậy, chút nguyệt vọng này cũng không được thỏa mãn. Trình Dục véo cánh tay Phượng Thăng Minh, vài lần đều nhịn không được kêu lên, cuối cùng lại có chút sợ hãi đều là nam tử sao xâm lược của Phượng Thăng Minh – có thể dùng sức nhanh như vậy?

"Huynh... Cẩn thận chút... Đứa nhỏ..." Cơ hồ là nhịn xuống tiếng rên rỉ mà nặn ra những lời này.

Đầu Trình Dục đầy mồ hôi, nhìn qua có chút vất vả. Nhưng mồ hôi dán vào mái tóc màu mực, mi mắt run rẩy lộ ra ướt át do bị bắt nạt, còn có thân thể thành thực hơi hơi nghênh hợp hắn cắm rút, những thứ này không thứ nào không chứng tỏ Trình Dục khẩu thị tâm phi. Huống chi toàn thân y run rẩy, hiển nhiên là bị khoái cảm xông thẳng đến tủy sống làm cho phát run.

Phượng Thăng Minh cười, tiếng cười khàn khàn tựa như cố ý cám dỗ người, đôi gò má Trình Dục càng đỏ hơn chút, cảm gác được Phượng Thăng Minh càng cắm càng dùng sức, còn muốn nhấc chân của y lên làm chỗ giao hợp hiện ra trước mặt y, nhắm mắt lại, không cam lòng buồn bực rên lên: "Đừng... Ư... Đừng đâm đến đứa nhỏ..."

Phượng Thăng Minh ở trên môi y hôn tới hôn lui, mắt nửa rũ, thấp giọng nói: "Sẽ không đâm đến, có điều... Đệ mở to mắt nhìn thật kỹ ta làm sao muốn đệ, ta liền nhẹ chút."

Trình Dục tức giận đánh bờ vai hắn một cái, hơi mang theo nức nở lại tựa như rên rỉ nói: "Huynh còn như vậy!" Tên khốn này!

Phượng Thăng Minh xoa một bên đầu vú y, nặn ra chút dịch trắng, liếm đi sau lại mút ra một ít, cứng rắn đút vào miệng Trình Dục, nâng chân y lên, tách mở mông y đem chính mình vùi vào càng sâu, ngậm một phiến môi y nói: "Ta chính là muốn như vậy, đệ không chịu thuận theo ta, còn muốn ta giải độc cho đệ, sau đó phủi mông chạy không còn bóng dáng, ăn sạch sẽ liền quỵt nợ, hiện tại ta muốn chút lợi tức, chung quy không quá phận..."

Trình Dục vừa thẹn vừa hận, cơ hồ muốn thẹn quá thành giận. Phượng Thăng Minh cùng hắn tương giao đã lâu, làm sao không nhìn ra y quan tâm đứa nhỏ như vậy, trước đó trong miệng lại còn gọi tên hắn, căn bản chính là chuẩn bị thuận theo hắn? Hiện nay lại cố ý lấy lời này ra chèn ép y, còn muốn chiếm tiện nghi của y.

Tách chân Trình Dục ra thật rộng, Phượng Thăng Minh khống chế góc độ không chạm đến tử cung y, chẳng qua khi sóng tình dâng trào, cũng không nhịn được cọ đến bên rìa.

Dù sao cũng là ở trong cơ thể.

Trình Dục bị làm không đến nửa khắc đồng hồ liền cảm giác ra tư vị kỳ dị, trong thời gian mang thai thân thể tựa hồ càng thêm mẫn cảm, đòi mạng là, còn có băn khoăn sợ hắn sẽ làm bị thương đứa nhỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...