Chap 16: Kết thúc
Chương 16: Bắt gặp đôi vợ chồng trung niên làm tình trên tàu hoả/ chúc Vãn Vãn mãi mãi yêu anh/ uống một hơi cạn ly.
Nhoáng một cái đã vài tháng trôi qua, Trang Tuyết Vãn thành công thi đậu vào trường đại học Lâm Dương. Cừu Nghị đã bán cửa hàng thịt trong thị trấn, đến Lâm Dương cùng với Trang Tuyết Vãn, chính thức tiếp quản trang trại chăn nuôi của cha mình tại Lâm Dương. Cha hắn còn giúp họ mua một căn nhà nhỏ có hai phòng ngủ và một phòng khách ở trung tâm thành phố Lâm Dương, rất gần trường đại học của Trang Tuyết Vãn, chỉ cách vài bước chân.
Cuối tháng chín, cuộc sống của họ ở Lâm Dương cũng coi như đã đi vào quỹ đạo.
Vừa hay đến ngày Quốc khánh, Trang Tuyết Vãn được nghỉ học bảy ngày, cậu cảm thấy đã lâu rồi không gặp cha mẹ và cha mẹ chồng, cho nên định cùng Cừu Nghị về thăm.
"Anh cảm thấy được không?" Trên sô pha trong phòng khách, Trang Tuyết Vãn nằm trong lòng Cừu Nghị, lộ ra nửa vai trắng mịn.
Cừu Nghị nuốt một ngụm nước bọt, kể từ khi lên thành phố, Trang Tuyết Vãn ngày càng xinh đẹp hơn, không biết có phải môi trường đã nuôi dưỡng hay không, Cừu Nghị nhìn cậu càng ngắm càng đẹp.
"Đang hỏi anh đó, sao không nói gì vậy." Trang Tuyết Vãn đưa tay chọc chọc vào cơ bụng của Cừu Nghị, "Anh không muốn về nhà sao?"
Cừu Nghị hắng giọng rồi nói: "Về, ngày mai anh tới trang trại rồi lái xe về."
"Đừng lái xe, em muốn đi tàu hoả về nhà, em còn chưa từng đi tàu lần nào, anh từng đi chưa? Hay là chúng ta cùng nhau đi thử xem sao."
Cừu Nghị vươn tay xoa mái tóc mềm mại trên trán Trang Tuyết Vãn, dịu dàng nói: "Nghe em hết."
Trang Tuyết Vãn mỉm cười, hôn một cái thật kêu lên môi Cừu Nghị: "Ông xã, em yêu anh!"
*
Ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, hai người mang theo một đống đặc sản Lâm Dương lên tàu hoả.
Cừu Nghị mua vé giường nằm, giường rất hẹp, chia làm hai tầng, cậu và Cừu Nghị đều nằm giường trên, giường dưới là một cặp vợ chồng trung niên.
Sau khi lên tàu, Trang Tuyết Vãn liền leo lên thang và ngồi xuống giường tầng trên, cậu cầm theo túi nhỏ có hai cái bánh mì, cậu xé lớp bọc nilon ra rồi duỗi tay đưa cho Cừu Nghị ở giường đối diện, "A Nghị, anh ăn thử cái này đi, hôm qua em mua ở căn tin trường, rất ngon, có nhân đậu đỏ."
Cừu Nghị cười cười nhận lấy: "Chẳng phải em nói căn tin trường không có đồ ăn ngon sao?"
Trang Tuyết Vãn cắn một miếng bánh mì, miệng nói không rõ: "Đương nhiên không thể so với đồ anh nấu rồi."
Màn giường dưới bị kéo ra, người đàn ông trung niên hạ thấp giọng ghé lại gần người phụ nữ, "Anh nhớ em quá vợ ơi."
Người phụ nữ cười nói: "Có mấy tháng không gặp thôi, nhớ cái gì mà nhớ, ui da anh cách xa em ra một chút, về nhà rồi làm."
"Bây giờ muốn làm, có rèm che nên họ không nhìn thấy đâu."
Người phụ nữ hờn dỗi đáp: "Già còn không đứng đắn."
Bình luận