Chap 14: 14
Chương 14: Dã chiến trong núi/ bị ép bày ra dáng vẻ dâm đãng/ lỗ nhỏ bị nhét đầy/ nước dâm văng tung toé.
Xung quanh đều là núi, hồ nước được bao quanh ở giữa cái dãy núi, cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi sừng sững bên bờ hồ, giống như một bức ảnh tuyệt đẹp.
Trang Tuyết Vãn tháo khăn quàng cổ ra, đứng bên cạnh hồ nhìn xuống.
Nước hồ trong vắt nhìn thấy đáy, từng đàn cá chép nhỏ tung tăng bơi lội, nhìn kỹ xuống dưới có thể nhìn rõ hình dáng những loài thực vật thuỷ sinh ở tầng sâu nhất.
"Đẹp quá..." Trang Tuyết Vãn mãn nhãn cảm thán, chỉ xuống đáy hồ, "Oa, A Nghị, anh nhìn kia! Ở đó có tôm!"
Cừu Nghị: "Bắt không?"
Trang Tuyết Vãn lắc đầu: "Không được, nước sâu lắm, trông khá khó bắt, chúng ta bắt cá thôi, cơ mà... cá ở đây sao lại bé thế nhỉ."
Con cá to nhất ở đây cùng lắm chỉ lớn bằng bàn tay mà thôi, không thể so được với cá trong con sông cạnh nhà cậu. Khi nước lên, ở con sông cạnh nhà cậu có thể dùng thùng vớt bừa thôi cũng có thể vớt được vài con cá to.
"Cá lớn ở giữa hồ." Cừu Nghị khom người xắn ống quần lên, nhìn là biết muốn lao thẳng xuống nước.
Trang Tuyết Vãn vội vàng bước tới phía trước ngăn cản: "Không được không được, nước lạnh lắm, xuống nước dễ bị chuột rút, chúng ta đừng bắt, trên đường về mua hai con cũng như nhau."
Bờ hồ mọc rất nhiều rêu xanh, Trang Tuyết Vãn vừa dứt lời thì giẫm chân lên nó, cơ thể lập tức mất thăng bằng, trượt về phía trước hai bước như đạp phải vỏ chuối rồi ngã nhào ra đất.
Vậy không là gì, cậu mặc đủ dày nên cũng không đau lắm.
Chủ yếu là...
Trang Tuyết Vãn ngồi trên mặt đất, dại ra nhìn nửa chân mình đang ngâm dưới hồ, "..."
Cừu Nghị nhíu chặt mày, lập tức cúi người bế cậu lên thì thấy chân bên phải của cậu đã bị ướt sũng từ đầu gối trở xuống, giày thấm đầy nước nhỏ giọt xuống.
"Ngã có đau không?" Cừu Nghị cau mày, khẽ chất vấn, "Em không biết nhìn đường à?"
Trang Tuyết Vãn dùng chân trái kéo giày bên chân phải ra, sau đó nhìn thấy tất của mình cũng ướt nhẹp. Không còn cách nào, Cừu Nghị đành phải để cậu cởi cả tất ra, ngón chân vốn trắng nõn giờ đã đỏ bừng lên vì lạnh.
"Em biết..." Cừu Nghị chưa bao giờ nói chuyện với cậu bằng giọng điệu nghiêm túc như vậy, Trang Tuyết Vãn cụp mắt xuống, đuôi mắt đỏ hoe.
Mặt Cừu Nghị không hề có cảm xúc bế ngang cậu lên, đi từng bước về phía con đường núi trước mặt.
"Chúng ta phải về nhà ạ? Hình như đây không phải đường về nhà, anh... đi nhầm rồi." Trang Tuyết Vãn cắn chặt môi, toàn thân lạnh đến mức run cầm cập.
Cừu Nghị không để ý đến cậu, bước nhanh hơn.
Dọc theo đường núi ở đây, có một cái hang đá hình tròn cao hai mét, nghe nói được đào để giấu vũ khí trong thời chiến tranh, về sau lại trở thành nơi để trẻ con lén cha mẹ đi chơi vào mùa hè.
Bình luận