Chap 10: 10
Chương 10: Bắn vào trong/ đút lút cán/ điên cuồng đưa đẩy/ nơi riêng tư nhất của cơ thể/ đừng liếm chỗ này.
Trang Tuyết Vãn gần như đã không thể kìm được tiếng kêu rên của mình ngay lần đầu tiên Cừu Nghị thúc vào. Mặc dù ngoài miệng cậu nói muốn Cừu Nghị nhẹ thôi, nhưng cậu phải thừa nhận rằng đúng là đâm rút không kiêng dè gì sẽ sướng hơn.
Cậu nắm lấy cánh tay Cừu Nghị, cả người tựa như đang trôi nổi trong dòng nước sâu không đáy, chỉ còn cách ôm chặt khúc gỗ trong tay, vất vả ổn định cơ thể.
Cừu Nghị rất mạnh bạo, đến nỗi suýt làm cậu bất tỉnh. Đầu óc cậu choáng váng, phần hông không còn chạm xuống mặt giường, bướm nhỏ chưa bao giờ căng trướng đến vậy.
Dương vật bỗng chốc kích thích khiến toàn bộ âm đạo co thắt một cách mất kiểm soát, vách trong mềm mại ôm trọn lấy gậy thịt không để lại chút kẽ hở làm nước dâm không thể chảy ra ngoài, tất cả đều ứ trong lỗ hoa.
Gậy thịt tiến vào, phát ra tiếng òm ọp.
"Ưm... ha a..." Trang Tuyết Vãn rên rỉ run rẩy, xen lẫn tiếng nức nở khe khẽ, giống như mèo con bị bắt nạt, không ngừng thút thít trong lòng chủ nhân.
Gậy thịt của Cừu Nghị bị siết rất chặt, hắn sướng đến mức thấm mồ hôi trên trán, dưới ánh trăng mờ, hắn cúi đầu nhìn khuôn mặt của Trang Tuyết Vãn, một ngọn lửa lập tức bùng lên trong mắt hắn, ẩn mờ màu đỏ tươi.
Hắn thả hai chân Trang Tuyết Vãn xuống, cúi người ghé vào cổ đối phương, nhẹ nhàng gặm cắn rồi liếm láp yết hầu không rõ ràng của Trang Tuyết Vãn.
Trang Tuyết Vãn buộc phải ngước cằm lên, lồng ngực nóng bỏng của người đàn ông từ từ kề sát vào cậu, đôi bàn tay đầy vết chai dày cộm bao phủ lên da thịt cậu, dần dà, cậu cảm thấy khó thở.
"Đừng liếm chỗ này..." Trang Tuyết Vãn đưa tay che cổ mình lại, âm thầm đẩy mặt người đàn ông ra xa một chút.
Cừu Nghị nắm lấy bàn tay đang đặt trên mặt mình, hắn cụp mắt quan sát, đốt ngón tay của Trang Tuyết Vãn mảnh khảnh, đệm thịt trong lòng bàn tay có màu hồng nhạt, mỗi ngón tay đều rất xinh đẹp, rất mề và rất mịn. Cừu Nghị hé môi cắn ngón trỏ đang giơ lên của Trang Tuyết Vãn, duỗi lưỡi liếm nhẹ ngón tay vài lần, khẽ cắn vào đệm thịt trong lòng bàn tay của đối phương, không buông ra được giống như đã bị nghiện.
Cừu Nghị liếm ngón tay, nhưng mắt hắn lại dán chặt vào môi Trang Tuyết Vãn.
Trang Tuyết Vãn vô cùng sợ hãi trước ánh mắt của hắn, ngón tay bị cắn càng lúc càng đau, hốc mắt ngấn lệ vì tủi thân, nước mắt chảy ra khỏi khoé mắt, dọc theo thái dương rơi xuống ga trải giường sạch sẽ.
"Ư... đau... đừng cắn em..." Trang Tuyết Vãn mím môi, sụt sịt nói.
Nghe vậy, Cừu Nghị lấy lại tinh thần và nhanh chóng nhả ngón tay cậu ra khỏi miệng, thì thấy ngón tay vốn trắng trẻo đã hằn vài dấu răng rõ ràng. Cừu Nghị cảm thấy có lỗi, thấp thỏm đưa tay về phía Trang Tuyết Vãn, "Em cắn lại đi."
Ngón tay của Cừu Nghị vừa thẳng vừa dài, Trang Tuyết Vãn nhát gan, không thể nhẫn tâm, muốn trả thù mà sau khi ngậm vào miệng lại không dám cắn mạnh, nhưng cũng không muốn nhả ra nên đành phải cứ ngậm một cách lúng túng như thế.
Bình luận