Chap 11: Con trai song tính (2)
Ôn Nhuyễn đến thế giới này đã một tuần rồi, ngoài việc thỉnh thoảng bị liếm cái lỗ vào buổi tối, thì không có hành vi tình dục thực chất nào khác. Tính cách nhân vật lại không cho phép cậu ưỡn mông cầu xin làm tình.
Cậu ta sắp nghi ngờ Ôn Thiếu Đình bị liệt dương rồi, mỗi lần đều chỉ liếm và sờ, thậm chí còn không tuốt bằng chân. Tối hôm qua, cậu cố ý mặc quần lót rộng rãi, 'vô tình' lật người làm quần đùi cuốn lên, lộ ra vùng tam giác và để dương vật nhỏ thò đầu ra. Áo trên là chất liệu lụa rất mỏng, trước khi ngủ còn cố ý làm đầu vú dựng đứng, cặp ti hồng hào nhô lên trước ngực. Vậy mà Ôn Thiếu Đình vẫn chỉ ngậm và liếm.
'Chẳng lẽ già rồi, chức năng sinh lý suy giảm rồi sao?' Ôn Nhuyễn lo lắng nghĩ trong lòng.
'Nếu chức năng sinh lý suy giảm, có phải nên cho Ôn Thiếu Đình uống thuốc bổ không, nếu không thu thập tinh dịch không đủ mất?' Ôn Nhuyễn càng nghĩ càng sợ hãi, cảm thấy cuộc sống hạnh phúc bay mất rồi.
Ánh nắng lụi tàn, ánh trăng bạc chiếu rọi xuống. Ôn Thiếu Đình như thường lệ mở cửa phòng ngủ của con trai, nhìn thiếu niên trên giường cuộn tròn mình kín mít, không khỏi nhíu mày 'Như vậy không tốt cho hô hấp.'
Ôn Thiếu Đình đi đến giường nhẹ nhàng gỡ chăn ra. Thiếu niên trong chăn vẫn chưa ngủ, mắt đỏ hoe, nước mắt đọng lại trong hốc mắt, trên mặt ửng hồng quyến rũ, có lẽ là do trùm chăn quá lâu không thông thoáng. Bị vén chăn đột ngột khiến mắt thiếu niên đầy vẻ kinh hoàng.
"Ba, ba, ba về rồi."
Ôn Thiếu Đình nhìn cảnh tượng có chút gợi tình trước mắt, trên ngực thiếu niên có dấu bàn tay đỏ đáng ngờ như chính mình tát vào. Có lẽ vì ghét bỏ muốn loại bỏ nó, nhưng lại vì dùng sức mạnh mà khiến đầu vú sưng to đỏ ửng đứng đó.
Bên dưới bí mật cũng như bị đối xử tàn nhẫn, dòng nước nóng xối xả và bàn tay ghét bỏ vỗ mạnh, khiến âm môi của âm đạo hơi lộn ra ngoài, trên cánh môi còn vương dâm thủy tươi mới.
Nhìn người ba đứng ngây ra, cảm giác bất an trong lòng thiếu niên lan rộng: 'Có phải ba nhìn thấy cơ thể này của mình cũng bắt đầu ghét bỏ rồi không, ba cũng sẽ trở nên giống mẹ sao?'
Ôn Thiếu Đình hoàn hồn từ thân thể trần truồng xinh đẹp quyến rũ, nhìn đứa con trai bất an sợ hãi trên giường, ông ngồi xuống mép giường, dùng tay nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt rơi trên làn da trắng như tuyết: "Sao vậy con yêu, muộn thế này còn chưa ngủ, mất ngủ sao?".
Ôn Nhuyễn như thể vừa phát hiện ra mình bây giờ có chút không đoan trang, vội vàng dùng tay che đậy, nhưng che ngực thì không che được âm đạo dương vật bên dưới, che được âm đạo dương vật thì ngực lại không che được, cả người luống cuống tay chân.
Nhìn đứa con trai đáng yêu, Ôn Thiếu Đình bất giác mỉm cười: "Chỗ nào của con mà ba chưa từng thấy, hồi bé ba còn tắm cho con đó."
Ôn Nhuyễn nghe vậy, hai má đỏ ửng như ráng chiều, hắn chu đáo đắp chiếc chăn mỏng cho con trai, rồi cưng nựng khẽ chạm vào chóp mũi cậu.
"Sao muộn thế này còn chưa ngủ vậy, thức khuya hả con?" Chóp mũi Ôn Nhuyễn cay cay, cậu có chút không kiềm chế được: "Vâng, con xin lỗi."
Bình luận