Chap 10: Con trai song tính (1) - Bị hạ thuốc mê làm tình
Một biệt thự ở thành phố Z, Ôn Nhuyễn vừa được truyền tống đến.
'Bạn là một người song tính, mẹ bạn ghét bỏ giới tính của bạn, nhưng may mắn bạn có một người cha yêu thương bạn. Từ nhỏ, vì thân phận song tính mà bạn nhút nhát tự ti. Xin ký chủ trong tiền đề không làm sụp đổ thiết lập nhân vật, ăn đủ tinh dịch của người cha.'
Nhiệm vụ bắt đầu.
Ôn Nhuyễn trần truồng đứng trước gương, bộ ngực nhỏ nhắn như trái cây xanh non của thiếu nữ tuổi dậy thì. Nó không phải do cố ý xoa nắn mà thành, phần thân trên rung động, bầu ngực trước ngực cũng theo đó mà lắc lư. Làn da trắng như sữa làm nổi bật cặp ti hồng hào, màu sắc đầu vú rõ ràng không đúng, đây là kinh nghiệm mà Ôn Nhuyễn từng trải có được ngay lập tức.
'Xem ra đã có người ăn qua rồi.'
Thiếu niên trong gương như ngọc trụ, phía dưới dương vật khiến người yêu thích là một khe nhỏ kín đáo. Toàn thân thiếu niên rất trắng, lông trên người lại rất ít, khe hở hé mở như miệng trái ngọt.
Thân phận song tính khiến Ôn Nhuyễn rất tò mò, hai cái lỗ có phải chứng minh sẽ rất sướng không, âm đạo bị làm tình có vị gì, màng trinh bị đâm thủng có phải thật sự rất đau không.
Như đứa trẻ có được đồ chơi mới lạ, tay Ôn Nhuyễn vô thức đưa xuống dưới, muốn sờ thử cơ quan mới có được này. Đầu ngón tay chỉ vừa chạm vào cánh môi, Ôn Nhuyễn đã bị sự mềm mại khó tin này làm cho kinh ngạc.
'Sao lại mềm như vậy, giống như đang nghịch nước vậy,' nhưng cũng chỉ là một thoáng, ngón tay đã rời đi.
Lần này đóng vai là nhút nhát tự ti, ai lại hớn hở sờ âm đạo của mình còn thích thú không rời tay chứ.
Ôn Nhuyễn mặc quần áo xong trong phòng thì bị bảo mẫu gọi xuống ăn cơm. Trên bàn ăn chỉ có một người phụ nữ ngồi đó, những người hầu bên cạnh đều đang phục vụ bà ta. Ôn Nhuyễn đi đến bàn ăn, cúi đầu khẽ nói: "Mẹ buổi tối tốt lành."
Người phụ nữ trên bàn ăn nhíu mày, như thể vừa ăn phải ruồi: "Không phải đã nói, lúc ba mày không ở nhà thì không được xuống ăn cơm sao?"
Ôn Nhuyễn nghe vậy liền run rẩy vai, bất an nói: "Vâng, là bảo mẫu gọi con xuống."
Người phụ nữ rất mất kiên nhẫn nói: "Lên lầu đi, không muốn nhìn thấy mày, thứ ghê tởm."
Ôn Nhuyễn không nói gì, chỉ cúi đầu khom lưng đi lên lầu. Trong ký ức của cơ thể này, mẹ ruột của cậu rất ghét cậu, coi cậu như một nỗi ô nhục, chỉ vì thân phận song tính của cậu. Mỗi khi cha ở nhà thì mẹ mới đối xử tốt với cậu.
Ôn Nhuyễn lên lầu, thầm trợn mắt: 'Con mình đẻ ra mình ghét, là nó muốn có cơ thể song tính hả? Con cái sinh ra chẳng phải là sự kết hợp giữa tinh trùng và trứng của hai người hả? Thật không hiểu làm loạn cái gì, trách sao lại bảo mình ngủ với chồng bà ta.'
Đêm khuya, cửa phòng Ôn Nhuyễn bị mở ra. Sự trầm ổn của người trưởng thành được thể hiện rõ ràng ở người đàn ông này. Một gương mặt điển trai, đôi lông mày kiếm đen như mực cắm vào thái dương, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, hàng lông mày hơi nhíu lại khiến người ta không biết đang nghĩ gì.
Bình luận