Chap 7: 7
Trương Đình Nhung cảm thấy ngày hôm nay thực sự là con mẹ nó nhọ muốn chết , ngủ giữa lúc đang làm việc không nói , đã vậy lại còn bị khấu trừ tiền lương nữa , đây chính là tiền giấy trắng bóng á , ngọn nguồn ăn cơm , uống nước , hút thuốc lá á !
Bọn Vương Minh , Lưu Đại Hải thấy Nhung ca mang theo vẻ mặt ủ rũ cúi đầu trở về , liền xúm lại hỏi bị sao vậy, Trương Đình Nhung thở dài một tiếng, kể ra chuyện mình đã gặp phải.
Lưu Đại Hải không tim không phổi cùng một giuộc vỗ vai anh một cái, an ủi một cách tùy tùy tiện tiện: "Không sao đâu, ngày mai biểu hiện tốt một chút nói không chừng tiền sẽ trở lại thôi!"
Ngược lại sắc mặt của Vương Minh có hơi khác lạ, Trương Đình Nhung nhìn sắc mặt của cậu ta, buồn bực: "Nhóc con làm sao vậy, vẻ mặt cứ như bị táo bón ấy, khó chịu thì đi WC đi!"
Qua một lát Vương Minh đành phải nuốt câu "Ông chủ của anh đối với một người thợ sửa ống nước cũng quá tốt rồi đó, đây là làm việc hay là theo đuổi người khác vậy hả!" trở ngược vào trong.
Hôm sau Trương Đình Nhung đã vác bao dụng cụ lên lưng xuất phát từ sớm, lúc này anh không có đi ra ngoài ăn mì với Vương Minh, cũng tại đêm qua Ôn Nhiễm gởi nhắn tin cho anh kêu anh hôm nay đến sớm một chút để ăn.
Vương Minh nhìn bóng lưng vui sướng hài lòng của Trương Đình Nhung, lắc đầu đầy bất đắc dĩ, quả thực không khác gì một cục xương dâng hiến lên để người ta gặm sạch vậy. Lại nghĩ tới cái mùi trên người anh ta có thể hun người khác đến miệng sùi bọt mép, tuyệt đối chính là cục xương từng bị chó gặm rồi, thực muốn quỳ lạy ông chủ Ôn mà, khẩu vị này có bao nhiêu nặng đây hả trời!
Lúc này, ông chủ có khẩu vị nặng đang ngồi trong biệt thự xinh đẹp bên bàn ăn lót đá cẩm thạch cùng Trương Đình Nhung để tận hưởng bữa cơm thơm ngon.
Trương Đình Nhung cười hề hề: "Thiệt ngại quá đi, ông chủ, hôm qua tôi không siêng năng làm việc, vậy mà anh còn mời tôi ăn nữa"
Ôn Nhiễm thấy bộ dáng của anh rõ ràng đều đã bị mùi thơm của đồ ăn câu đến chịu không nổi rồi mà vẫn còn làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, y vừa bực mình vừa buồn cười. Vì bữa cơm ngày hôm nay y thật sự đã dùng đủ "công phu" đó!
"Không có gì đâu, dù sao tôi cứ ăn cơm một mình hoài cũng chán. Các anh làm việc rất khổ cực, mời anh ăn một bữa cơm cũng là chuyện nên làm"
Trương Đình Nhung buồn bực: "Sao anh cứ ở một mình suốt vậy? Lẽ nào anh vẫn chưa cưới vợ sao?" Không đúng nha, một con rùa vàng đẹp mắt như vậy, nếu như mình là con gái tuyệt đối đã bu lại gần rồi á!
Tay Ôn Nhiễm khựng lại một chút: "Chưa, chưa gặp được người thích hợp"
Trương Đình Nhung gật đầu: "Vậy là giống tôi rồi, tôi cũng chưa gặp được người thích hợp nè. Aiz, anh nói thử xem muốn tìm một người vợ tốt sao lại khó như vậy chứ?"
Để chặn miệng của anh, Ôn Nhiễm đưa cho Trương Đình Nhung một chén cơm lớn được ém thật nhiều, sau đó xoay người đi đến tủ rượu lấy ra hai cái ly và một chai rượu có in chữ tiếng Anh ở bên trên.
Bình luận