Chap 4: 4
Trước khi Trương Đình Nhung lên xe , anh có hơi do dự . Nguyên nhân không phải tại anh , mà là đứng ở chỗ này có hơi lâu , thân thể đã bắt đầu đổ mồ hôi rồi .
Ông chủ Ôn ở trước mặt này vừa nhìn liền biết là cái loại nam nhân có bệnh ở sạch , thậm chí còn xịt cả nước hoa lên người nữa mà , nếu vậy có thể chịu được anh sao ?
" Anh đứng đực ra đó làm gì vậy ? " Ôn Nhiễm nhíu nhíu mày , thấy Trương Đình Nhung ngẩn người đứng bất động , lạnh lùng hỏi một câu .
Trương Đình Nhung ưỡn nghiêm mặt cười nói : " Chỉ là , hiện tại cả người tôi đều là mồ hôi , không phải là đang sợ anh chịu không nổi đấy sao ? "
Hình như trong mắt Ôn Nhiễm có cái gì đó chợt thoáng qua : " Không sao , anh cứ lên đi , trong xe có quần áo để thay , anh cứ thay ra rồi hãy làm ! " .
" Sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ ? " Trương Đình Nhung vui vẻ lên xe . Vốn dĩ bên trong có hương nước hoa Cổ Long nhàn nhạt , thế nhưng anh vừa tiến vào thì nhất thời trong xe tràn đầy hormone nồng nặc thuộc về nam nhân , Ôn Nhiễm không được tự nhiên mà cọ cọ chân .
"Chỗ ngay phía sau anh đó " .
Trương Đình Nhung sờ thử , có một cái túi màu đen , mở ra nhìn thì thấy bên trong có vài bộ quần áo kiểu dáng giống với cái áo cộc mình đang mặc , bất quá , nếu xét về chất vải thì tự nhiên là không thể so được rồi .
" Cái này là vải bông 100% , hút mồ hôi , anh thay đi ! " Ôn Nhiễm nói , không biết có phải là ảo giác của Trương Đình Nhung không , nhưng anh luôn cảm thấy giọng nói của Ôn Nhiễm có hơi là lạ .
Ngẫm lại cũng đúng , cả người mình đầy mồ hôi thúi như vậy , ông chủ người ta cũng đã kêu thay rồi mà còn già mồm cãi láo làm cái gì , mặc quần áo thoải mái mới làm việc tốt được mà hén ? Mỹ tư tư cởi quần áo trên người mình , xong rồi anh còn tiện tay cầm lấy lau lau mồ hôi trên người , sau đó thay cái mới vào . Chậc chậc , đồ cao cấp chính là thoải mái .
" Ông chủ , không nghĩ tới vừa như vậy đó ! " Trương Đình Nhung thuận miệng cảm khái .
Chân Ôn Nhiễm khựng lại , trực tiếp đạp thắng , quán tính thiếu chút nữa đã khiến đầu Trương Đình Nhung đập vào lưng ghế trước mặt .
" Ông chủ , sao thế ? " .
" Không có gì ! " Ôn Nhiễm khởi động máy , chạy tiếp như không có chuyện gì xảy ra , tự nhiên là , chàng trai Trương Đình Nhung có thần kinh thô hơn cả thép kia không có suy nghĩ gì nhiều .
Dù sao cũng là ở bên trong tiểu khu , chưa được mấy phút đã đến nơi rồi .
Ôn Nhiễm dẫn anh vào biệt thự , Trương Đình Nhung đánh giá chung quanh .
" Ông chủ , chỗ lớn như vậy , anh chỉ ở một mình à ? " .
" Ừm , tùy theo giờ sẽ có người đến nấu cơm , làm vệ sinh , làm xong bọn họ sẽ đi . Anh... Chiều nay muốn ăn cái gì , tôi có thể tìm người đến nấu ! "
Bình luận