Chap 12: 12
Trương Đình Nhung thấy tư thái quyến rũ này của Ôn Nhiễm, chỉ cảm thấy có một ngọn lửa bùng cháy trong lòng. Càng khiến cho anh chịu không nổi là một tiếng "ông xã" trong miệng Ôn Nhiễm, thoáng cái đã khiến cho hô hấp của anh trở nên dồn dập.
Thế nhưng cho dù có gấp tới cỡ nào cũng không thể quên bà xã yêu dấu vừa mới ra lò của mình được, anh dùng một tay gom toàn bộ quần áo rơi tán loạn của hai người đến bên cạnh, trải từng cái một ra, sau đó mới cẩn thận đặt Ôn Nhiễm xuống.
Ôn Nhiễm thấy bộ dáng A Nhung rõ ràng đã rất khó chịu rồi mà vẫn không nỡ để mình bị thương tổn, viền mắt có hơi xót, trong lòng lại ngọt ngào .
Cố ý giơ một chân lên ôm lấy thắt lưng của A Nhung, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng ma sát ngay chỗ vòng eo, quả nhiên, chỉ thiếu chút nữa Trương Đình Nhung đã cắn nát răng rồi.
"Em... Đừng kiếm chuyện mà, đợi lát nữa sẽ làm cho em cầu xin tha thứ!" Trương Đình Nhung giả bộ tức giận uy hiếp y.
Ôn Nhiễm cười đến càng thêm vui vẻ: "Ông xã chuẩn bị khiến em cầu xin tha thứ thế nào đây? Có phải là định dùng chỗ này không hả?" Nói rồi cái chân thon dài đẹp mắt liền chậm rãi trượt dọc theo thắt lưng đến phía trước, dán lên côn thịt đã bán cương của A Nhung.
Côn thịt khẽ hôn lên bàn chân non mềm của ông chủ, thoáng chốc liền đứng nghiêm chào.Thoáng cái Trương Đình Nhung đã bắt được cái chân đang gây rối muốn phạm thượng, bỏ vào trong miệng gặm gặm, không cẩn thận hơi dùng sức một chút, Ôn Nhiễm kêu ơi ới, lúc này y mới đàng hoàng lại một chút.
Trương Đình Nhung áp đảo lên người y, dùng đôi môi thật dày dán lên khuôn mặt của Ôn Nhiễm, hôn hôn chỗ này, liếm liếm chỗ kia, Ôn Nhiễm hết sức không vừa lòng, thế là nhắm ngay cơ hội nghiêng đầu qua, vừa vặn làm cho môi của hai người chạm vào nhau. Lần này Trương Đình Nhung rất chủ động tách mở hàm răng của y, tiến vào bắt lấy đầu lưỡi nghịch ngợm của Ôn Nhiễm.
Vừa mới bắt đầu động tác của Trương tiểu công có hơi ngây ngô, thế nhưng qua năm phút sau liền dần học được cách thức. Anh phát hiện, lúc đầu lưỡi hung hăng quét qua hàm trên của ông chủ, Ôn Nhiễm sẽ nhột đến mức chịu không nổi, nếu liếm đến lợi, y sẽ thoải mái khẽ hừ ra tiếng, đương nhiên, Ôn Nhiễm thích nhất chính là được ngậm đầu lưỡi, sau đó hung hăng hút mút lấy, cứ hôn thế này hoài nói không chừng y sẽ mất mặt tiết ra luôn.
Sau khi Trương Đình Nhung nắm giữ quyền chủ động, động tác càng trở nên kịch liệt hơn, anh hôn một cách hung hăng, hai tay cũng chậm rãi trượt từ vòng eo thon gọn lên đến ngực, nắm lấy hai viên hồng anh tinh xảo chậm rãi đùa bỡn. Hạ thân của hai người dính sát vào cùng một chỗ, cho nên hai cây côn thịt đang vểnh lên sẽ thường cọ vào nhau, khiến cho quy đầu của cả hai cũng bắt đầu rịn nước.
Ôn Nhiễm dần thở không nổi nữa, chỉ cảm thấy cái người ở trên người mình này đang muốn nuốt chửng lấy mình vào bụng anh ấy. Hiện tại mới mấy phút chứ, vậy mà anh đã hoàn toàn tìm được toàn bộ điểm nhạy cảm trong miệng mình, khiến cho cả người mình đều mềm nhũn ra. Đừng thấy anh biểu hiện ra ngoài là một tên quê mùa, trên phương diện tình sự lại là thiên phú dị bẩm. Ôn Nhiễm nghĩ tới đây trong cơ thể liền tao lợi hại hơn, thiên phú dị bẩm mới tốt, người cuối cùng được tiện nghi còn không phải là mình sao.
Bình luận