Chap 9: Lần đầu bị phá trinh lỗ đít
Chương 9: Lần đầu bị phá trinh lỗ đít
Chu Bằng Huy nhìn đống quần áo dưới đất đã nát bươm, ghép lại cũng chẳng ra hình thù gì. Quần áo Thẩm Thanh bị hắn lột ra hiển nhiên cũng không thể mặc được nữa. Hắn nhíu mày, hết cách, cuối cùng đành dùng chiếc ga trải giường còn tương đối sạch sẽ quấn chặt lấy Thẩm Thanh, chỉ để lộ khuôn mặt, rồi bế thốc anh lên kiểu công chúa đi ra ngoài. Thẩm Thanh vẫn luôn im lặng mặc kệ hắn làm gì thì làm. Lúc bị bế lên, người anh run nhẹ một cái, trông có vẻ muốn giãy giụa, nhưng cuối cùng vẫn thuận theo để gã đàn ông bế đi. Lúc được bế, anh cũng không chủ động ôm cổ hắn, cứ vùi đầu vào ngực hắn.
Anh cũng chẳng dám ngẩng đầu lên xem xung quanh thế nào, chỉ cảm thấy họ đi qua một đoạn đường rất yên tĩnh. Mặc dù cơ thể Thẩm Thanh vẫn chưa có sức lực, nhưng đầu óc anh đã tỉnh táo hơn nhiều.
Nỗi sợ hãi trong lòng vẫn còn đó, như màn sương đen kịt mãi không chịu tan, cứ quấn lấy tim anh. Những ký ức đầy sẹo xấu xí mà anh cố tình quên đi, đã bị khóa chặt từ rất lâu trước kia, nhưng đêm nay xiềng xích ấy đã bị đập nát. Những ký ức đáng hận đó như sóng thần ập tới.
Có lẽ vì thế mà nỗi hận đối với Chu Bằng Huy cũng trở nên nhỏ bé không đáng kể. Nếu không, sao vừa rồi anh có thể coi gã đàn ông này như cứu tinh, không biết liêm sỉ dạng háng trên giường cho hắn đụ, quấn lấy hắn như bạch tuộc không chịu buông.
Chu Bằng Huy đặt anh lên xe, nhìn bộ dạng đến thở cũng phải cẩn thận, nhắm chặt mắt của anh, một nơi nào đó trong lòng hắn bỗng mềm nhũn xuống. Hắn thừa nhận mình mềm lòng. Nhìn thấy Thẩm Thanh sợ hãi đau khổ, cảm giác khó chịu như tim bị bóp nghẹt này, ngay cả lúc ở bên Thẩm Tư Lê hắn cũng chưa từng có.
Lúc xuống xe Chu Bằng Huy định bế anh, Thẩm Thanh cuối cùng cũng lên tiếng: “Tôi tự đi.”
Giọng anh nhỏ như tiếng muỗi kêu, may mà Chu Bằng Huy đứng gần mới nghe thấy. “Ba định đi chân đất à?”
Lúc ra khỏi nhà Thẩm Thanh vốn chỉ đi dép lê, đôi dép đó biến mất còn sớm hơn cả quần áo, giờ chẳng biết văng đi xó xỉnh nào rồi.
Thẩm Thanh nghe vậy mặt cứng đờ. Trên mặt anh vẫn còn ửng hồng chưa tan, ai nhìn qua cũng biết anh vừa bị đàn ông yêu thương kịch liệt. Anh quấn chặt ga giường quanh người, đi chân trần đứng trên nền xi măng thô ráp. Hai chân vừa dùng chút sức, cảm giác bủn rủn vô lực liền ập tới. Chu Bằng Huy nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo anh, giữ chặt người trong lòng.
Hai người chiều cao xấp xỉ đứng mặt đối mặt. Chu Bằng Huy quang minh chính đại hôn anh một cái. Trong lòng Thẩm Thanh ngũ vị tạp trần. Con trai anh hôm nay mới đi, mà chỉ trong cùng một ngày, anh lại cùng con rể mình xảy ra hết màn này đến màn khác những cuộc làm tình trái luân thường đạo lý.
Chu Bằng Huy mặc kệ anh phản đối, lại bế thốc anh lên kiểu công chúa đi vào nhà. Thẩm Thanh phát hiện nơi này không phải là chỗ sáng nay anh chạy ra, tuy trong lòng thắc mắc nhưng anh không hỏi.
Anh được bế thẳng vào phòng tắm, sau đó được đặt nhẹ nhàng vào bồn tắm. Lần này Thẩm Thanh sống chết cũng không cho hắn giúp. Chu Bằng Huy cũng chẳng hiểu nổi anh, rõ ràng vừa rồi đã bị hắn đụ nát từ trong ra ngoài, cái gì hắn chẳng thấy rồi? Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương của anh, trái tim hắn lại mềm xuống, đành đồng ý để anh tự tắm.
Bình luận