Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 7: Nứng lồn, bị chuốc thuốc, bị trói, bị chơi tập thể

Chương 7: Nứng lồn, bị chuốc thuốc, bị trói, bị chơi tập thể

Thẩm Thanh tỉnh lại ở nhà Chu Bằng Huy. Anh không sợ hãi khi đối mặt với hoàn cảnh xa lạ, nhưng việc đang ở trong địa bàn của Chu Bằng Huy khiến anh theo bản năng cảm thấy rùng mình.

Trên người anh mặc quần áo sạch sẽ, cơ thể đã được lau rửa, ngoài mệt mỏi ra thì không cảm thấy khó chịu gì. Thời gian đã xế chiều, trong phòng im phăng phắc. Anh tìm thấy ví tiền và điện thoại ở tủ đầu giường, cầm lấy nhét vào túi. Khi còn cách cửa phòng một bước chân, cánh cửa đã bị mở ra từ bên ngoài.

Chu Bằng Huy nhìn anh cười cười: "Ba tỉnh rồi à, đói bụng chưa, ra ăn chút gì đi."

Hắn cười như gió xuân, ánh mắt không dịu dàng nhưng lại có vẻ rất ôn nhu. Nhưng Thẩm Thanh biết tất cả chỉ là giả tạo. Nhớ lại chuyện tối qua, đầu anh đau như búa bổ. Anh trực tiếp lướt qua Chu Bằng Huy, một câu cũng không muốn nói với hắn.

Anh muốn rời khỏi nơi này, không muốn nhìn thấy gã đàn ông này nữa.

Chu Bằng Huy ở sau lưng anh từ từ tắt nụ cười. Khi Thẩm Thanh định mở cửa chính thì phát hiện cửa đã bị khóa trái. Tay anh run rẩy không ngừng, hơi thở dồn dập hỗn loạn.

"Định đi đâu thế?" Giọng Chu Bằng Huy truyền đến từ phía sau.

Anh hoàn toàn rơi vào bẫy rồi. Lẽ ra anh phải nghi ngờ mới đúng, nhưng hễ liên quan đến chuyện của con trai là anh lại mất hết cảnh giác.

"Mở cửa ra."

"Khó lắm ba ơi, con mở cửa ba đi mất thì sao, đến lúc đó con tìm không ra ba mất." Giọng Chu Bằng Huy ngày càng gần, hắn đứng bên cạnh Thẩm Thanh, nhìn sườn mặt tái nhợt của anh.

"Cậu... cậu..." Thẩm Thanh khiếp sợ trừng lớn mắt, "Cậu muốn giam lỏng tôi ở đây?" Anh cảm thấy tên này điên thật rồi.

Chu Bằng Huy nghe vậy cười khẽ một tiếng: "Con không làm chuyện phạm pháp đó đâu. Ba muốn đi đương nhiên được thôi, nhưng ba phải nghĩ kỹ hậu quả đấy."

Thẩm Thanh hoàn toàn không đoán được ý đồ của tên này. Miệng thì nói không làm chuyện phạm pháp, nhưng giây sau liền bắt đầu uy hiếp, thật nực cười.

Chu Bằng Huy thở dài bất đắc dĩ, như thể đã nhượng bộ hy sinh lớn lắm: "Thôi được rồi, đúng là hết cách với ba. Tối nhớ về đấy nhé."

Hắn dùng chìa khóa mở cửa chính. Thẩm Thanh như thấy được con đường ánh sáng, anh chẳng màng gì nữa, chỉ muốn rời khỏi tên ác ma này. Có lẽ đây là cái bẫy, có lẽ anh đã nhảy vào hố lửa, nhưng rời đi vẫn tốt hơn ở lại.

Anh thậm chí không thay giày, cứ thế đi dép lê và mặc đồ ở nhà chạy ra ngoài, chỉ mang theo ví tiền và điện thoại.

Điện thoại thế mà lại được sạc đầy pin. Anh mở ra thấy có mười mấy cuộc gọi nhỡ của Thẩm Tư Lê, vội vàng gọi lại. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

"Tư Lê!" Thẩm Thanh vội vàng lên tiếng.

Nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở không đều, hồi lâu không nói gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...