Chap 6: Ba vợ suy sụp bị đụ khóc giữa đồng hoang
Chương 6: Ba vợ suy sụp bị đụ khóc giữa đồng hoang
Từ sau cái đêm dâm loạn ấy, Thẩm Thanh liền biến mất. Anh không đến công ty làm việc, cũng chẳng về nhà, không ai có thể liên lạc được. Ban đầu Chu Bằng Huy cũng chẳng để tâm, hắn nghĩ nếu Thẩm Thanh đã hưởng thụ như thế thì chắc cũng sẽ không để ý đâu, nhưng thực tế dường như khác xa với suy nghĩ của hắn.
Tuy rằng hôm đó Thẩm Tư Lê định tát hắn một cái nhưng bị hắn cản lại, sau đó khóc lóc ầm ĩ không ngừng, hắn cũng mặc kệ. Hình như cậu cũng đã mấy ngày không về nhà. Bất quá hiện tại trong đầu hắn tràn ngập hình ảnh ba vợ Thẩm Thanh, đến cô vợ nhỏ cũng bị hắn quăng ra sau đầu.
Chu Bằng Huy mặt hầm hầm ngồi trong văn phòng. Vừa rồi thư ký rụt rè báo với hắn là giám đốc Thẩm vẫn chưa đi làm. Trong đầu hắn nghĩ đợi khi tìm được con đĩ này nhất định phải địt cho anh kêu cha gọi mẹ. Hắn vuốt cằm, con đĩ đó rốt cuộc trốn đi đâu rồi? Một lát sau, hắn cầm điện thoại trên bàn lên: “Giúp tôi tra một chút......”
Thực ra Thẩm Thanh cũng không đi đâu xa, anh cũng không cố ý muốn trốn, chỉ là buổi sáng hôm đó anh thật sự không chấp nhận nổi, cũng không biết phải đối mặt với con trai mình thế nào. Nhưng sau đó không lâu, anh nghĩ thông suốt là không thể cứ mặc kệ mối quan hệ dị dạng giữa anh và Chu Bằng Huy tiếp diễn như vậy, hơn nữa chuyện giữa Thẩm Tư Lê và Chu Bằng Huy e là cũng khó mà duy trì.
Có điều Thẩm Tư Lê lại không chịu gặp anh, gọi bao nhiêu cuộc điện thoại cũng không nghe. Anh đã liên hệ hết bạn bè của cậu, đều bị báo là không gặp Thẩm Tư Lê. Anh phiền lòng đến mức không muốn về nhà cũng chẳng muốn đến công ty. Ngay khi anh định đến chỗ Chu Bằng Huy tìm Thẩm Tư Lê thì Chu Bằng Huy lại tự tìm tới cửa.
Thẩm Thanh tạm thời ở tại một khách sạn vùng ngoại ô thành phố biển lân cận, nơi này ít người yên tĩnh. Lúc trước anh chỉ muốn tìm chỗ yên tĩnh để ở, định bụng sáng mai sẽ về tìm Thẩm Tư Lê. Dù con có hận anh hay làm gì cũng được, chỉ cần Thẩm Tư Lê không đau khổ như vậy thì anh làm gì cũng cam lòng.
Nhìn gã đàn ông tuấn tú lịch sự, quần áo chỉnh tề đứng ngoài cửa giữa đêm hôm khuya khoắt, phản ứng của Thẩm Thanh là không chút suy nghĩ đóng sầm cửa lại.
Chu Bằng Huy một tay chống cửa. Thẩm Thanh vừa thấy hắn, nỗi oán hận tích tụ mấy ngày nay lập tức bùng nổ, lao ra đấm đá điên cuồng vào người gã đàn ông. Khuôn mặt tuấn tú của hắn lạnh tanh cứng rắn. Hai người chiều cao xấp xỉ nhau, nhưng sức lực lại chênh lệch quá lớn, Thẩm Thanh lập tức bị Chu Bằng Huy ôm trọn vào lòng, không thể động đậy.
“Khốn nạn! Thằng cặn bã! Buông tao ra! Buông ra!”
Chu Bằng Huy nhìn Thẩm Thanh đang phẫn nộ, tóc mái lòa xòa trên vầng trán trơn bóng, đôi mắt đuôi phượng xếch lên vì kích động mà đỏ hoe, trong con ngươi tràn ngập hình bóng của hắn. Hắn thích trong mắt người đàn ông này chỉ có mình hắn, không có ai khác.
Hắn thản nhiên nói: “Không muốn gặp Thẩm Tư Lê à?”
Động tác của Thẩm Thanh khựng lại, biểu cảm có chút dao động. Chu Bằng Huy rèn sắt khi còn nóng, hôm nay hắn tới là để bắt người đi.
Bình luận