Chap 5: Song phi ba con đụ nhau, thay phiên bị đụ
Chương 5: Song phi ba con đụ nhau, thay phiên bị đụ
Chu Bằng Huy đè nén một bụng lửa giận cùng dục hỏa.
Hôm nay khi nhìn thấy Thẩm Thanh, hắn quên béng mất cuộc hẹn với Thẩm Tư Lê. Hắn nhìn Thẩm Thanh đang nằm trước mặt mình, cái lồn bị chơi đùa đến mở rộng, đột nhiên nảy ra một ý tưởng hay. Hai cha con này đều dâm đãng như thế, đều mê cặc bự như thế, làm vậy chắc chắn bọn họ sẽ thích mê.
Cho nên Chu Bằng Huy nhắn tin lại cho Thẩm Tư Lê, bảo cậu cứ tới đây luôn. Sau đó hắn buông Thẩm Thanh ra. Vốn hắn còn định giúp Thẩm Thanh mặc quần áo, đáng tiếc người ta không cảm kích. Thẩm Thanh cũng thắc mắc sao Chu Bằng Huy lại dễ dàng buông tha mình như vậy, rõ ràng vừa rồi hắn như muốn ăn tươi nuốt sống anh ngay tại chỗ.
Nhưng Thẩm Thanh chẳng muốn tìm hiểu, hiện tại anh chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này, tránh xa gã đàn ông này. Anh thậm chí đã nghĩ đến chuyện từ chức, dù đã leo lên được vị trí cấp cao ở đây, nhưng chỉ cần có Chu Bằng Huy, anh một phút cũng không muốn ở lại.
Vội vàng mặc quần vào, hai chân bủn rủn đang định bước ra cửa thì giọng nói như ác ma của gã đàn ông phía sau lại vang lên: “Ba vợ đại nhân, ba chưa đi được đâu.”
Thẩm Thanh cắn răng, anh biết ngay tên này không đời nào dễ dàng buông tha mình như vậy.
Chu Bằng Huy vòng qua trước mặt anh, đưa tay định giúp anh chỉnh lại chiếc cà vạt bị làm cho xộc xệch. Thẩm Thanh vừa thấy hắn tới gần liền căng cứng cả người, thấy hắn giơ tay lên thì không kìm được lùi lại hai bước.
“Làm gì mà căng thẳng thế, rõ ràng vừa rồi còn bị con hầu hạ đến lên đỉnh, cái vẻ mặt sướng mê mệt đó chắc không phải giả đâu nhỉ?”
Thẩm Thanh nghẹn lời, không phản bác được câu nào.
“Được rồi, thật ra hôm nay Thẩm Tư Lê bảo muốn mời ba ăn cơm, em ấy chắc đang ở dưới lầu rồi, ba cũng phải chú ý hình tượng chút chứ.”
Hiện tại Thẩm Thanh vẫn mặc bộ đồ lúc mới vào, nhưng đã bị làm cho nhăn nhúm. Nghe thấy lời này, Thẩm Thanh không khỏi tức giận, anh ra nông nỗi này chẳng phải do tên đầu sỏ này hại sao.
Khi Thẩm Tư Lê gặp hai người, cậu nhạy cảm nhận ra bầu không khí không bình thường giữa họ, cẩn thận nhìn Thẩm Thanh rồi dùng ánh mắt dò hỏi Chu Bằng Huy.
Chu Bằng Huy lắc đầu, nói dối không chớp mắt: “Anh không biết.”
Trong bữa ăn, Thẩm Tư Lê vắt óc tìm cách chọc cho Thẩm Thanh vui, nhưng Thẩm Thanh lại chỉ gọi một chai rượu rồi cắm đầu uống, Thẩm Tư Lê cản cũng không được.
“Ba, ba sao thế, không vui cũng đừng uống nhiều rượu vậy chứ!” Thẩm Tư Lê vẻ mặt đau lòng, cầu cứu nhìn sang Chu Bằng Huy, mong hắn có thể giúp khuyên một câu.
Chu Bằng Huy lại chỉ thấy trời cũng giúp mình, quay sang khuyên ngược lại Thẩm Tư Lê: “Thôi, nếu ba không vui thì cứ để ông ấy uống đi, em cấm cản ông ấy lại càng không vui hơn đấy.”
Thẩm Tư Lê nhíu mày, nhìn ánh mắt đã lờ đờ không tỉnh táo của anh, tựa hồ thấy hắn nói có lý. Nhưng trước đây cậu bảo ba đừng uống nhiều thì anh sẽ không uống nữa, lần này không biết xảy ra chuyện gì mà khiến anh buồn bực đến thế. Thẩm Tư Lê quyết định sẽ tìm thời gian nói chuyện đàng hoàng với Thẩm Thanh.
Bình luận