Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 4: Bị đụ bằng bút máy và lưỡi, sướng đến mất khống chế

Chương 4: Bị đụ bằng bút máy và lưỡi, sướng đến mất khống chế

Thẩm Thanh mặc âu phục chỉnh tề, giày da bóng lộn, tóc chải chuốt tỉ mỉ, nhìn qua ra dáng một tinh anh chính hiệu. Lúc này anh đang bước nhanh, cô thư ký phía sau suýt nữa không theo kịp, gần như phải chạy chậm mới đuổi kịp bước chân anh. Bọn họ đang đi đón tổng giám đốc mới vừa được điều về công ty, cũng chính là con trai chủ tịch.

“Giám đốc, nhầm đường rồi, không phải hướng này.” Cô thư ký nhắc lần thứ ba. Người tinh ý đều có thể nhận ra Thẩm Thanh đang thất thần. Ánh mắt anh nhìn như chăm chú nhìn phía trước nhưng thực ra lại đang vô định. Người đàn ông phía trước đột nhiên dừng bước, trên mặt thoáng hiện vẻ mờ mịt hiếm thấy, nhưng anh rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nghe thư ký nói xong cũng không hề lúng túng, quay người đi về hướng đúng.

Cơ thể anh vẫn còn chút bủn rủn, dù trận làm tình kịch liệt kia đã qua mấy ngày rồi. Nhưng cũng có thể là do ảo giác của anh, biết đâu cơ thể anh đang nhớ nhung cảm giác đó thì sao?

Cái gì cũng có thể xảy ra mà, phải không? Một cơ thể bị con rể đụ lồn mà cũng thấy sướng thì chuyện này cũng bình thường thôi nhỉ? Thẩm Thanh gần như đang tự ngược đãi bản thân bằng những suy nghĩ đó.

Trong đầu anh cứ vô thức hiện lên những ký ức khiến mày anh nhíu chặt. Càng không muốn nhớ thì những mảnh ký ức vụn vặt lại càng ghép thành từng màn dâm loạn, không ngừng tua đi tua lại trước mắt, tra tấn từng dây thần kinh của anh.

“Á!” Cô thư ký phía sau kinh hô một tiếng. Thẩm Thanh chưa kịp phản ứng thì đã đâm sầm vào một người. Trong khoảnh khắc va chạm, một cánh tay rắn chắc đỡ lấy eo anh, tay kia nắm lấy cổ tay anh.

“Tổng giám đốc, ngài không sao chứ?” Có người lo lắng hỏi.

Tổng giám đốc?

Thẩm Thanh ngẩng đầu, đập vào mắt là khuôn mặt mà có chết anh cũng không quên được. Chu Bằng Huy cũng mặc âu phục, nhìn qua khí thế hiên ngang, anh tuấn tiêu sái, nhưng chỉ có Thẩm Thanh mới biết ẩn dưới vẻ ngoài hào nhoáng kia là một linh hồn đê tiện đến mức nào.

“Giám đốc Thẩm?” Thư ký lo lắng hỏi.

Trên mặt Chu Bằng Huy lại chẳng hề có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ thấy hắn cười một cái: “Giám đốc Thẩm cũng tới tham gia tiệc chào mừng tôi sao? Đã vậy thì chúng ta cùng đi thôi.”

Thẩm Thanh cảm thấy lòng bàn tay tê dại một trận. Ở góc độ người khác không thấy, Chu Bằng Huy dùng móng tay khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng không thể lờ đi ấy chỉ có hai người biết, khiến Thẩm Thanh có cảm giác như đang vụng trộm yêu đương trước mặt bàn dân thiên hạ. Tay gã đàn ông vẫn đặt trên eo anh, hơi nóng hừng hực dường như xuyên qua lớp áo truyền đến da thịt, khiến anh bắt đầu run rẩy khe khẽ.

Chu Bằng Huy cảm nhận được sự thay đổi của anh, đúng lúc buông tay ra, làm anh thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng thần kinh anh không vì thế mà thả lỏng. Anh nhớ lại cách mọi người xưng hô với Chu Bằng Huy lúc nãy, và cả lời hắn nói. Vậy ra vị tổng giám đốc mới về chính là Chu Bằng Huy? Tại sao lại trùng hợp đến thế?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...