Chap 3: Đụ vợ xong rồi quay sang đụ ba vợ
Chương 3: Đụ vợ xong rồi quay sang đụ ba vợ
Không kịp để bọn họ nghĩ nhiều, Thẩm Tư Lê đúng là đang ở bên ngoài thật.
“Chu... Chu Bằng Huy!” Thẩm Thanh đẩy người đang đè trên người mình ra, hoảng sợ nhìn hắn. Hiện tại Thẩm Thanh chỉ biết tuyệt đối không thể để con trai biết chuyện xảy ra đêm nay, anh run rẩy cố đẩy gã đàn ông đang đè chặt lấy mình: “Mau... mau đi đi!”
Chu Bằng Huy hoàn hồn, nhưng không hề đứng dậy mà nhướng mày nói: “Tại sao?”
“Tư Lê nó đang ở bên ngoài, Chu Bằng Huy, rốt cuộc cậu đang nghĩ cái gì vậy?” Thẩm Thanh hạ thấp giọng, tay chân luống cuống đẩy hắn.
Chu Bằng Huy ngang ngược giữ chặt tay anh trên đỉnh đầu, cười hỏi: “Quan trọng sao? Con thì lại muốn biết lúc nãy ba dạng háng cho con đụ thì ba nghĩ cái gì đấy.”
Ánh mắt hắn lưu luyến nhìn những dấu vết ám muội do chính mình tạo ra trên cổ người đàn ông dưới thân, nghĩ xem lát nữa Thẩm Tư Lê nhìn thấy thì không biết Thẩm Thanh sẽ giải thích thế nào.
Thẩm Thanh nghe vậy cả người cứng đờ, tức khắc như mất hết sức lực. Anh nhắm chặt mắt, môi run rẩy nói: “Chu Bằng Huy, coi như tôi cầu xin cậu, đừng... đừng để Tư Lê biết... tôi... tôi xin cậu...”
Anh biết mình ích kỷ. Từ lúc sa đọa vào cuộc khoái lạc với con rể, anh đã biết mình làm tổn thương Thẩm Tư Lê sâu sắc. Nhưng vì không muốn để con trai biết ba mình là cái đồ dâm đãng lẳng lơ, anh thậm chí muốn giấu nhẹm chuyện chồng nó chính là tên khốn nạn đã cưỡng bức ba vợ.
“Được thôi.” Chu Bằng Huy cúi đầu cắn vào đầu vú anh, “Ba cho con đụ thêm mấy cái nữa thì con đồng ý.”
Đầu vú vốn đã sưng đỏ vì bị chơi đùa lại lần nữa bị gặm cắn, cảm giác như sắp ứa máu.
“Á! Tránh ra... đừng mà...” Cơ thể gần như kiệt sức của anh dù thế nào cũng không chống lại được gã đàn ông khỏe mạnh đang đè bên trên.
“Chu Bằng Huy, cậu đừng có quá đáng!” Thẩm Thanh không nhịn được gầm nhẹ.
Chu Bằng Huy buông tay anh ra, hung hăng nhéo mạnh đầu vú một cái, Thẩm Thanh lập tức đau đớn thốt lên một tiếng nghẹn ngào.
“Ba?” Giọng nói do dự của Thẩm Tư Lê vang lên cách cửa không xa.
Chu Bằng Huy nhìn bộ dạng sợ hãi đến trừng lớn mắt của Thẩm Thanh, cười nói: “Em ấy mà vào đây thì chúng ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội đâu, mau đồng ý với con đi, hửm?”
“Tôi...... tôi......” Loại chuyện này sao anh có thể đồng ý được chứ!
Cốc cốc ——
Cậu khẽ hỏi: “Ba ơi, ba ngủ chưa? Sao còn bật đèn thế?”
Tiếng vặn tay nắm cửa vang lên rõ mồn một, Thẩm Thanh sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vội gân cổ lên nói: “Đợi chút! Tư Lê, con đừng vào vội!”
“Dạ vâng, con còn tưởng ba ngủ rồi chứ.” Giọng Thẩm Tư Lê bên ngoài có chút buồn bực, sau đó là tiếng bước chân rời đi của cậu.
Bình luận