Chap 13: Ra mắt
Chương 13: Ra mắt
“Ba, từ nhỏ đến lớn ba luôn là người thân quan trọng nhất trong lòng con. Dù người kia là ai, chỉ cần ba hạnh phúc, con xin chân thành chúc phúc cho ba.”
Thẩm Thanh mở mắt trong màn đêm tĩnh mịch. Thai ngày càng lớn, cái bụng bầu cũng lớn lên từng ngày thấy rõ. Buổi tối đi ngủ vì bụng quá to nên khó trở mình, anh thường ngủ một giấc rồi đến tầm 3, 4 giờ sáng lại vì mệt mà tỉnh giấc. Anh ít khi nằm mơ, nhưng hôm nay trong đầu không hiểu sao lại hiện lên tin nhắn Thẩm Tư Lê gửi cho anh, sau đó liền tỉnh.
Mang thai vốn hay thèm ngủ, bình thường anh trở mình một cái là có thể ngủ tiếp, dù ngủ xong người vẫn mệt, nhưng lúc này anh đỡ bụng đổi tư thế lại chẳng còn chút buồn ngủ nào. Chu Bằng Huy đang ngủ nhưng tay chân cũng theo bản năng bám lấy anh, nhưng động tác rất nhẹ, tay cũng không đè lên bụng nên anh không thấy khó chịu.
Thẩm Thanh lắng nghe tiếng hít thở đều đều của Chu Bằng Huy, qua một lúc lâu vẫn không ngủ được nên muốn ngồi dậy. Anh thử cử động nhẹ một chút, người bên cạnh cũng tỉnh theo.
“Chân đau à? Chỗ nào khó chịu?” Chu Bằng Huy mơ màng ngồi dậy, tay sờ nắn đôi chân bắt đầu phù nề của Thẩm Thanh dạo gần đây.
Vì mang thai đôi nên anh bị phù nề sớm hơn mang thai đơn rất nhiều. Bụng to vốn đã khó chịu, anh cũng chẳng phải thanh niên hai mươi tuổi gì, eo lưng thường xuyên mỏi nhừ, cộng thêm phù nề lại càng khổ sở. Từ khi xuất hiện những triệu chứng này, tối nào Chu Bằng Huy cũng mát xa cho anh.
“Không sao đâu, em ngủ đi.” Thẩm Thanh không muốn đánh thức hắn. Dạo này Chu Bằng Huy ở công ty cũng rất bận, thời gian nghỉ ngơi không nhiều. Anh chỉ là không ngủ được, chẳng hiểu sao lại muốn ra ngoài đi lại một chút, cũng có thể vì nhớ tới câu nói của Thẩm Tư Lê nên trong lòng hơi khó chịu.
Thẩm Thanh nặng nề đỡ bụng đứng dậy. Tay sưng vù chống lên giường đệm mềm mại cũng chẳng thoải mái gì, một đôi tay phía sau lập tức vững vàng đỡ lấy eo anh, giúp anh đỡ tốn sức.
“Anh đi vệ sinh, em ngủ đi.”
Thấy Chu Bằng Huy nằm xuống, anh đi vệ sinh như đã nói, nhưng không quay lại giường ngủ ngay mà chậm rãi đi ra cửa sổ lồi ở phòng khách. Trên bệ cửa sổ trải thảm mềm và gối tựa, đều là do Chu Bằng Huy bố trí sau khi Thẩm Thanh đến, trước đó chẳng có gì cả. Nhà rất rộng nhưng Thẩm Thanh rất ít khi ngồi đây.
Anh thả lỏng toàn thân ngồi xuống, nhét cái gối tựa sau lưng, kéo rèm nhìn bầu trời đêm bên ngoài. Nhà cao tầng thực ra cũng chẳng nhìn thấy gì, nhưng anh cứ nhìn chằm chằm đến xuất thần, đáy mắt dường như còn sâu thẳm hơn cả màn đêm. Thời gian qua anh có liên lạc với Thẩm Tư Lê, biết cậu đã làm xong thủ tục du học, chỉ chờ ngày nhập học, nhưng hai người trước sau vẫn chưa gặp mặt.
Thẩm Thanh dạo này không thể ra ngoài nên thường hay ngồi một mình lặng lẽ suy nghĩ. Sau sự khởi đầu méo mó như vậy, anh lại chấp nhận quan hệ với Chu Bằng Huy, thậm chí cam tâm tình nguyện mang thai con của hắn, có phải vì tin nhắn kia của Thẩm Tư Lê không? Nếu Thẩm Tư Lê không tác thành cho họ, rốt cuộc anh sẽ làm thế nào? Lòng đang sáng tỏ bỗng như bị phủ một lớp sương mù khi nghĩ đến những vấn đề này, khiến anh không thể nghĩ tiếp được nữa.
Thực ra đáp án đã rõ rành rành, anh sớm biết nhưng không dám nói ra thôi.
Bình luận