Chap 12: Mang thai đôi, bị đụ lỗ đít
Chương 12: Mang thai đôi, bị đụ lỗ đít
Bác sĩ mặc áo blouse trắng cùng y tá đẩy xe đẩy nhỏ đi vào, miệng nói chuyện xì xào, phía sau còn đẩy theo một bệnh nhân. Thẩm Thanh nhìn và nghe thấy hết, nhưng dường như chẳng có gì lọt vào đầu, bên tai toàn là tiếng tim đập thình thịch quá nhanh của chính mình.
Thẩm Tư Lê nhìn những vết thương nhỏ đang bắt đầu đóng vảy trên ngón tay mình. Cậu biết chúng sẽ sớm bong ra, sau đó sẽ chẳng ai nhìn thấy nơi này từng bị thương. Chỉ có trong ký ức của chính cậu mới biết nơi này từng đau đớn thế nào. Sau này những vết thương trong lòng cậu cũng sẽ như vậy sao? Mọi thứ đều sẽ bị thời gian xóa nhòa, nếu tất cả đều có thể quên đi thì tốt biết mấy.
Huyệt thái dương của Thẩm Thanh giật liên hồi, anh vắt óc tìm cách lôi ra một lý do hợp lý từ mớ suy nghĩ hỗn độn của mình. Nói thế nào đây? À, thế này nhé: chắc là con tìm phải gian thương rồi, bảo là đồ đặt may riêng nhưng thực tế là hàng đại trà, lần sau đừng tìm bọn họ nữa.
Thẩm Tư Lê đang ngồi trên giường bỗng kinh ngạc mở to mắt, miệng lẩm bẩm: “Chu Bằng Huy......”
Thẩm Thanh cảm thấy dây thần kinh của mình như bị kéo căng đến mức sắp đứt phựt. Anh xoay người nhanh như một cơn gió, nhìn ra cửa, mắt chớp chớp. Cửa đang đóng chặt, vị trí gần cửa là bệnh nhân vừa được đẩy vào, bác sĩ y tá đều đang bận rộn, làm gì có bóng dáng Chu Bằng Huy?
“Ba, con lừa ba đấy.” Nhìn bộ dạng hoảng hồn của Thẩm Thanh, Thẩm Tư Lê nhún vai, “Ba vừa nghe tên người kia là nhìn ra cửa ngay lập tức, nhưng rõ ràng nãy giờ con vẫn luôn nhìn ba.”
“Cho nên, anh ta thực sự đã đến, nhưng không phải vì con, mà là...... mà là vì ba...” Có lẽ sự thật này đối với cậu vẫn có chút khó chịu, nên câu cuối cùng thốt ra có chút khó khăn.
Thẩm Thanh cảm giác tay mình lạnh toát. Anh hơi chậm chạp cúi xuống nhìn, phát hiện ly nước đã nguội lạnh vừa rồi rốt cuộc cũng bị sóng sánh đổ lên tay anh.
Điều kiện bệnh viện nhỏ không tốt lắm, Thẩm Tư Lê vẫn phải ở phòng bệnh nhiều người. Dưới sự kiên trì của Thẩm Thanh, cuối cùng cậu cũng được chuyển sang phòng bệnh đơn. Chu Bằng Huy lo liệu thủ tục cho Thẩm Tư Lê. Hôm nay ba người bọn họ cuối cùng cũng tụ tập một chỗ trong bầu không khí gượng gạo và xấu hổ.
Theo yêu cầu của Thẩm Tư Lê, cậu nói chuyện riêng với Chu Bằng Huy trong phòng bệnh.
“Sau này anh sẽ không đối xử khác biệt với ông ấy chứ?” Khóe miệng Thẩm Tư Lê nhếch lên nụ cười châm chọc nhàn nhạt, “Anh thích ông ấy ở điểm gì? Tìm cảm giác kích thích khi ở bên ba vợ mình?”
Cậu tưởng rằng thời gian qua mình đã ngắm nhìn một phần thế giới rộng lớn, nhận thức được sự nhỏ bé của con người, chuyện tình yêu tình ái căn bản chỉ nhỏ nhặt như con kiến. Cậu tưởng mình đã đủ rộng lượng, nhưng khi thực sự tận mắt nhìn thấy Chu Bằng Huy, mũi cậu cay cay, hốc mắt nóng lên, mất mặt đến mức suýt rơi lệ.
Không muốn mất mặt trước người này, cậu đành phải xù lông lên như con nhím, tự trang bị vũ khí cho mình.
Chu Bằng Huy kéo cái ghế ngồi xuống trước mặt cậu. Khoảng cách này hơi gần, Thẩm Tư Lê lập tức mất bình tĩnh, vặn vẹo bất an trên giường mấy cái, muốn lùi lại một chút nhưng lùi nữa là ngã xuống giường.
Bình luận