Chap 28: 28
_Sáng hôm sau_
Y tỉnh dậy trước cả Hắn , Hắn vẫn nằm ngủ ngắn gọn say sưa ngủ ngon , Y mở mắt ra bắt gặp ngay Hắn nhắm mắt tinh nghịch dễ thương thật , sở dũ Y dậy sớm hơn Hắn vì Y sợ rằng mọi người trong nhà sẽ tìm kiếm Hắn khắp nơi , kể cả quản gia và người hầu sẽ phát hiện ra cảnh này , Y ngắm Hắn lâu một chút thôi rồi Y sẽ thay quần áo để không bị ai nghi ngờ nhìn thấy
Hắn quá đỗi dịu , ân cần xứng đáng với danh hiệu "em trai" Y , Y vuốt mái tóc đen huyền khi Hắn đang ngủ , Y nghĩ rằng Hắn đang đối xử tốt với mình một lúc nào đó thôi , do Y tưởng tượng Hắn tốt , Hắn thích mỗi mình Y mà thôi , do Y suy nghĩ nhiều quá, chứ Hắn làm gì có thích mình yêu mình như cách Hắn nói , Y mím chặt môi mà buồn rầu , bỗng Hắn tỉnh dậy ngay trước mặt Hắn , Y che giấu mình mà nhìn quay qua chỗ khác
Thấy Y dậy từ lúc nào , Hắn tỉnh dậy thấy quần áo không còn nữa , biết đêm qua Hắn không kiểm soát được chính mình liền thở dài , khuôn mặt Y nhìn sang chỗ khác , Hắn thắc mắc hỏi Y , Y tự dè chừng mà ngại đỏ mặt
"Anh dậy rồi hả? Từ lúc nào vậy em không biết thật "
Hắn trầm ngâm lại nhìn Y , Y chuẩn bị đi lấy quần áo mình thì bị Hắn nắm tay lại , Y thừa biết Hắn chỉ là yêu thương lời nói vậy thôi , Hắn níu kéo lại thì có ích gì chứ , Hắn vẫn kinh hãi đêm hôm qua cho lắm liền ôm Y lại vào lòng như một người em trai đang sợ hãi điều gì đó vậy , Hắn ngoan ngoãn nằm khoác tay Y dựa vào vai Y không quên nhắc thêm chuyện đó với Y
"Anh đi xuống cái là đau lắm á? đau chỗ dưới á? "
"Em không buông anh ra là cô giúp việc thấy thật á!?"
"Bé sợ quá...hôm qua có mùi máu tanh bé không chịu được , bé không muốn ở một mình , anh ở đây với bé một chút được không? "
"Haizz..bé bỏ ra cho anh...anh đi phòng tắm thôi mà, có đi đâu đâu "
Hắn thả cho Y đi , Hắn nằm ở đó mếu máo một mình luôn , Y lượm quần áo của mình đêm qua lại , xếp ngay ngắn lại quần áo của Hắn ngay trên kệ để không ai phát hiện ra , bỗng nhiên chợt chân đau vì đêm hôm qua Hắn làm một phát Y muốn đau đớn tới tận xương luôn rồi , Hắn quả thật cừu đội lót sói mà , Y nhanh chóng chịu cơn đau này mà cắn răng chịu đựng cho qua vào phòng tắm thật nhẹ nhàng bước chân vào thay quần áo
Sau khi Y thay xong bước ra thì thấy Hắn vẫn nằm ở đó nhìn Y đi từ phòng tắm ra , chiếc áo sơ mi hôm qua và quần vest vẫn như cũ , Y phải lấy khăn tắm theo và một thau nước để lau người cho Hắn , đôi chân Hắn chưa phục hồi hẳn vì hôm qua còn đau cơ mà, tội Hắn phải gánh chịu là đây , sự thật Hắn vẫn còn chưa nhớ tới tận bây giờ , Y ngồi kế bên cạnh Hắn , Hắn mỉm cười khi có người mà Hắn quan tâm lại chăm sóc chu đáo cho Hắn tới vậy
"Lại làm phiền anh rồi ! Em như thế chắc ông trời đang phạt em , em đã làm điều ác với anh nhiều tới vậy"
"Không phải đâu , em sống được cùng với anh là tốt rồi , không như ở bệnh viện lại muốn tử tự tới cùng"
"Nếu em khỏi bệnh này , em hứa sẽ nói với mẹ vài điều quan trọng "
"Hả điều quan trọng gì ? Anh chưa từng biết đến ...? "
Bình luận