Chap 24: 24
Tim chính mình Y run rẩy liên hồi vì nhìn Hắn , ánh mắt không rời khỏi trung tâm khuôn mặt Hắn , Y nhìn sang hướng khác và nói
"Thôi không giỡn kiểu đó nữa , muốn anh giận hả? anh không phải là thứ giỡn đùa vui cho em nha "
Hắn cười với Y như một cách trêu chọc , Y chuẩn bị xong chiếc tô đựng cháo dinh dưỡng cho Hắn rồi cầm trên tay đưa cho Hắn nếm thử một thìa ngụm , Hắn vừa chọc cho một bé hổ mặt giận dữ như thế , Hắn nói lời giọng hạ thấp xuống
"Em xin lỗi mà..."
"Thôi được rồi , giờ ăn cháo đi để có sức khỏe lại , ăn một miếng anh tha thứ cho "
"Thật sao" - Hắn ngậm từ đút muỗng cháo từ Y
Thật là không hiểu Hắn làm sao nữa , Hắn từ ngày bị tai nạn như một người khác lạ so với trước đây , giờ Hắn lại dịu dàng trêu chọc Y một cách trẻ con như thế nữa , Y sợ rằng Hắn đang giả vờ trước mặt Y thôi , có lẽ là vậy, bao nhiêu năm qua Hắn chẳng có dung túng thương Y một chút nào cả , Y mỉm cười cho qua với Hắn , cho Hắn ăn thức ăn cho nhanh qua để Hắn không còn nghi ngờ Y giận Hắn nữa , ký ức Hắn đã giờ không còn như trước nữa , vẻ mặt ảm đảm ngày nào bỗng chốc vô biên thành buồn bã vì đôi chân chẳng thể nào lành , kẻ "phế" chỉ mãi mãi ở trong đây mà thôi , nhưng nhờ Y mà Hắn có thể an tâm phần nào cả , Y có thể là ánh sáng đời Hắn chăng?
Ăn xong Y cũng cất đồ dùng đi sang một bên , nhìn Hắn với ánh mắt vô ưu phía Hắn , có lẽ người tên Asa này có gì đó đối với Hắn mà Hắn giấu cho Y bấy lâu nay , bây giờ gặp tình trạng này nữa , chắc chắn Asa là người đã hãm hại Hắn rồi , chỉ tiếc là giấy tờ mọi thứ cuốn trôi đi , chỉ còn Hắn là nhớ tất cả thôi , trí nhớ này tạm thời mất là khoảng bao lâu đây ? Y xoa đầu Hắn cưng nựng cục tròn xoe này và nói
"Em ăn xong rồi thì chúng ta đi ngủ thôi ! "
"Nhưng mà em ngủ sáng giờ rồi, cũng đã thấm đẫm mệt mỏi rồi ...Hay là..."
"Không được đâu nhé , em lại muốn đi chơi nữa sao? Em đi chơi nhiều rồi , cần được ngủ nhiều có sức khỏe chứ"
"Bé muốn chơi cơ ! "
"Nào ngủ ngoan đi bé con , anh vừa là anh hai em vừa là bác sĩ đấy , nghe lời bác sĩ đi !"
"Vâng ạ" - Hắn nằm xuống nhắm mắt ngủ
Y vẫn mỉm cười ngồi ngay bên cạnh Hắn vừa nhớ lại khoảng khắc mà Ba của mình không biết trân trọng ai hơn ai cả , kể cả mẹ mình nữa , gia đình đã bỏ Y đi tất cả , người đàn ông phía trước mặt không ngờ đã giết hại ba mình còn lại là gánh nặng nhằm đè bẹp Y thành một con rối nữa , đời này Y không biết tính bước tiếp theo làm gì đây? Ngay cả mẹ Y cũng chẳng thể thèm ngó đến Y nữa , may mắn chỉ nhờ Hắn có chút thân phận dành tia hy vọng để lại cho Y mà thôi , sau này liệu Hắn có coi trọng lại Y hay không , vừa ngẫm vừa ngủ thiếp đi lúc nào không hay , nằm gọn trong chiếc kế bên giường cùng Hắn ngồi chiếc ghế vừa nằm dài mà ngủ giấc thật ngon
_Sáng hôm sau_
Y tỉnh dậy thì không thấy Hắn ở đâu cả , nhìn loanh quanh một hồi thì không có thấy , bóng dáng Hắn ngay cả chiếc xe lăn cũng không có , Y hốt hoảng tìm khắp nơi vừa lo cho Hắn có chuyện gì xảy ra , nếu mà Hắn nghĩ quẩn thì đâm ra mẹ Im không tha cho Y đâu , sẽ đuổi Y ra khỏi đây bán sống bán chết sẽ giết Y ngay lập tức , Y chạy quanh một hồi khắp tất cả các phòng , từ dưới tầng đến lên hành lang tiếng bước chân lộp cộp giày hồi chuông lên khi tầng nào đi tầng nấy lo lắng cho Hắn không nguôi , đi mãi tới tầng cao nhất hành lang thì có đám người đông lại vây quanh , thiết nghĩ có chuyện gì mà mọi người lại vây quanh tới vậy , Y đi theo từng người đó
Bình luận