Chap 22: 22
Những ngày tháng Hắn ở bệnh viện không ngày nào tâm trạng vui tươi lên hẳn , Hắn chỉ vì đôi chân lằng lặng này mà mất bao nhiêu thời gian , công việc , đầu của Hắn không nhớ những ký ức trước đây , cho dù bản thân Hắn là ai , Hắn như là một đứa trẻ mới lớn , ba mẹ Hắn hoài nghi về Hắn rất là khá nhiều , ngày ngày Hắn cứ kêu anh trai không thân phận mình chăm sóc cho Hắn
Nhìn là biết không ưa nổi rồi , bà Kwang luôn tìm cách để cố tạo khoảng cách ra hai người , nhưng không được . Y thăm Hắn mỗi ngày như thường lệ , hàng gánh trong suy nghĩ Y là ai đã hãm hại Hắn ra nông nỗi này , hỏi Hắn vạn lần Hắn chẳng hề hay biết gì , đặt chiếc hộp cơm xuống bàn , chầm chậm tới đến bên Hắn ngồi ngay vào bên cạnh giường bệnh Hắn , Hắn có vẻ mặt u tối ảm đảm đó , chỉ khổ cho Hắn sau này , ký ức Hắn mờ mịt , kể cả câu chuyện Hắn lấy mất hết toàn bộ tài sản Kim Gia mà ba Y để lại dành cho ai cũng bị vùi lấp theo Hắn, có lẽ khó điều trị cho Hắn là nhiều , nhưng trước mắt phải điều trị đôi chân Hắn
"Cậu không nhớ gì về chuyện chúng ta sao? " - nhân tiện không có ai quan sát Y hỏi
"Em không nhớ...chúng ta có chuyện gì sao?"
Hắn thật thà lại không biết nói dối , Y bất lực trong thanh tâm mình , bỏ qua những thứ Hắn làm trước đây đã , Hắn một chút chẳng biết chuyện gì xảy ra với Y trước đây , dù có đánh đập hành hạ Y bao nhiêu , làm mất đi người Hắn thương yêu Hắn dần dần quên mất sau vụ tai nạn đó rồi , Hắn biết ngày mai cơ thể Hắn ra sao thôi , công ty Hắn còn trông cậy vào Hắn nhiều điều , chưa kể hết kỳ vọng của bà mẹ Kwang lại muốn thúc giục Y cả bác sĩ điều trị nhanh chóng cho Hắn để Hắn nhớ lại tất cả mọi chuyện , đừng để tính cách trẻ con thân hình người lớn như thế này được !
"Mẹ em có bảo , em sẽ điều hành công ty gì đó , em không chịu đâu, công ty đó là cái gì chứ? Tại sao em phải làm, em muốn đi chơi..."
Hắn mếu máo trên khuôn mặt , Hắn giờ chẳng khác gì đứa trẻ hồi nhỏ cả , đòi ăn uống là một em bé , Y toàn tâm toàn lực đặt Hắn là ưu tiên giọng có chút dịu dàng không làm Hắn gặp hội chứng nào cả , sợ Hắn lại nghĩ quấn nhiều reo rắc nỗi lo cho người khác lại mệt thêm
"Công ty là do em có nhiệm vụ trách nhiệm quản lý, mẹ bảo vậy là tốt mà, em không chút lo lắng nào sao?"
"Em không muốn ...em còn nhỏ mà, mẹ em đã sai rồi..."
"Thế bé con của anh muốn đi đâu chơi, đi xong rồi chúng ta cùng tập luyện đôi chân đứng vững nhé, được không?"
"Đồng ý luôn...em muốn đi dạo ngoài kia , anh dẫn em đi nhé"
Y gật đầu đồng ý , Hắn tương đối nặng hơn Y nhưng Y vẫn ôm cơ thể Hắn dìu xuống chiếc xe lăn bên cạnh , dù Y là anh trai nhưng luôn quan tâm chăm sóc đặc biệt cho đứa em chưa hiểu chuyện này , một khi nào đó Hắn nhận ra được lại trí nhớ , liệu Hắn có nghĩ tới cảnh Y chịu trách nhiệm với Hắn hay chưa ? bản thân Y đem lại cho Hắn một cảm giác ấm áp chưa từng có , Hắn cảm kích vô cùng , nhưng lắm lúc lại thấy Y hơi ngại khi đứng gần Hắn , kéo chiếc xe lăn tới Hắn đặt tay lên vai Y , còn Y ôm eo Hắn cả bế người Hắn lên trong vòng tay nhỏ bé ấy , Y có vẻ ngại ngùng trước khi ôm Hắn , đặt nhẹ nhàng vào chiếc xe lăn ấy , Hắn lại mong đôi chân này khỏe hẳn được đi đâu tung tăng chạy nhảy thế giới ngoài kia
Bình luận