Chap 98: Chương cuối - Phần 3
Dịch : Trixie Lynn
Khoảnh khắc hai đội tuyển bước vào sân đấu, khán đài lập tức náo nhiệt hẳn lên. Đạo diễn truyền hình thấy vậy liền nhanh chóng chuyển máy quay sang hai đội tuyển đang thu hút sự chú ý nhất ngày hôm nay.
Vé xem trận chung kết thế giới khó mua đến mức không tưởng. Khi Ngôn Bạch Xuyên nhìn về phía khán đài, cậu nhận ra hơn một nửa khán giả đều là game thủ Trung Quốc, tay họ cầm đầy những bảng đèn cổ vũ của đội TAC.
Ở hàng ghế đầu, Trần Tinh và các tuyển thủ của đội Dã Mã ngồi chung với nhau, trên tay giơ cao bảng đèn với dòng chữ "Couple Tinh Xuyên", nhiệt tình cổ vũ cho hai người.
An Thần thấy Trần Tinh hò hét quá hăng, liền trêu:
"Cậu làm ông chủ mà cũng nhiệt tình chạy đến đây cổ vũ tuyển thủ à?"
Thông thường, các ông chủ tài trợ chỉ quan tâm đến giá trị mà đội tuyển mang lại, chứ chẳng mấy ai để tâm đến chuyện thi đấu, càng không nói đến chuyện đích thân tới sân cổ vũ cho đội nhà.
Trần Tinh hò đến khản cả giọng, bèn uống một ngụm nước khoáng rồi chậm rãi đáp:
"Anh thì biết gì chứ. Giang Tinh Dự là anh họ tôi, còn Pink là bạn trai của anh ấy. Sau này chính là... anh dâu của tôi. Tôi không cổ vũ cho họ thì cổ vũ cho ai?"
Cậu ta cười hề hề rồi nói tiếp:
"Với cả, tôi chỉ làm ông chủ cho có danh thôi. Ai mà chẳng biết công ty thực tế là của anh họ tôi. Tôi chỉ giúp anh ấy quản lý hộ, coi như kiếm miếng cơm ăn thôi mà."
Trần Tinh cười toe toét với An Thần:
"Kiếm miếng cơm ăn thôi ấy mà, hì hì."
An Thần: "..."
An Thần trước đây là đồng đội của anh cậu ta, hai người cũng từng gặp nhau vài lần. Trần Tinh luôn khá tôn trọng anh đội trưởng này.
"Anh Thần, lát nữa có chỗ nào tôi xem không hiểu thì làm phiền anh giải thích giúp nhé."
Trần Tinh bắt đầu chăm chú nhìn về màn hình lớn:
"Lần này tôi phải tận mắt chứng kiến anh tôi giành chức vô địch thế giới!"
An Thần cũng nhìn theo. Trên màn hình lớn, hai đội tuyển đã bắt đầu thi đấu.
"Chuyện nhỏ thôi."
...
Khi cả hai bên chọn xong tướng và chuẩn bị bắt đầu trận đấu, Ngôn Bạch Xuyên nói trong kênh thoại của cả đội:
"Anh em, trận cuối rồi, có căng thẳng không?"
Không nói thì thôi, vừa nghe câu này, Lục Viễn lập tức căng thẳng, cắn răng thừa nhận:
"Anh thừa nhận, có hơi căng thẳng thật."
Tạ Dụ chăm chú nhìn màn hình, giọng đầy lo lắng:
"Giờ không phải lúc để hoảng đâu. Chúng ta nhất định phải lấy được chức vô địch! Anh còn đang chờ quà của ông chủ Trần đây này."
Lê Hạ khẽ run tay:
"Cố gắng đánh tốt. Ai cũng phải giữ vững tinh thần, thắng trận này xong năm nay tôi về nhà."
Bình luận