Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 96: Chương cuối - Phần 1

Dịch : Trixie Lynn

Ngày diễn ra trận bán kết, các tuyển thủ của TAC mặc đồng phục thi đấu dành riêng cho giải vô địch thế giới, đúng giờ có mặt tại sân thi đấu.

Bên ngoài sân vận động đông nghịt người, biển người chen chúc. Từng nhóm fan hâm mộ tay cầm bảng đèn của các đội tuyển, có người giương băng rôn, có người cầm gậy cổ vũ, cũng có không ít người lớn tiếng hò reo, làm cho không khí vô cùng náo nhiệt.

Trận bán kết hôm nay sẽ quyết định hai đội tuyển bước vào trận chung kết. Lá thăm của TAC do Ngôn Bạch Xuyên rút, và đối thủ chính là đội tuyển chủ lực của Hàn Quốc.

Ngay khi bốc trúng lá thăm này, các thành viên của TAC đều thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì Thiên Sứ cũng là đội anh em với họ, cả hai đều đến từ khu vực Trung Quốc, nên tất nhiên họ không mong phải xảy ra nội chiến ngay tại trận bán kết.

So với TAC, áp lực bên phía đội Thiên Sứ còn lớn hơn nhiều. Đối thủ của họ là đội chủ lực của khu vực châu Âu, cũng chính là đội vô địch mùa giải trước.
Nhưng nếu đội Thiên Sứ phát huy phong độ xuất sắc, chưa chắc họ sẽ thua.

Trong phòng nghỉ, Trịnh Kinh vui vẻ nói:

"Không đụng phải họ là tốt rồi! Nếu hai đội chúng ta đều chơi vượt ngoài mong đợi, thì vị trí thứ nhất và thứ hai đều thuộc về khu vực Trung Quốc chúng ta."

Đến lúc đó, trận chung kết sẽ là chuyện nội bộ giữa hai đội của họ, lúc đó quyết sống mái với nhau cũng chưa muộn.

Lão Kỷ lên tiếng:

"Đối thủ sắp đấu là đội chủ lực của Hàn Quốc. Tôi đã phân tích lối chơi quen thuộc của họ với các cậu rồi. Theo đánh giá của tôi và chuyên viên phân tích số liệu, thực lực của hai bên không chênh lệch nhiều. Các cậu cứ thi đấu thật tốt, đừng quá áp lực."

Lão Kỷ biết lần đầu tiên đối mặt với một đối thủ mạnh, các tuyển thủ không tránh khỏi hồi hộp, nên cố gắng trấn an tinh thần họ. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh ấy dẫn đội tham gia giải thế giới và còn vào đến tận bán kết. Trong lòng anh ấy thậm chí còn lo lắng hơn họ nhiều.

Điều anh ấy không ngờ chính là đám tuyển thủ này lại nằm dài trên sofa, ai nấy đều đầy khí thế, miệng không ngừng hô hào:

"Đánh là thắng!", "Lên là hạ gục!" với vẻ cực kỳ hưng phấn.

Lục Viễn siết chặt rồi thả lỏng nắm tay, đôi mắt đầy nhiệt huyết:

"Mấy ngày rồi không được thi đấu, tay em ngứa ngáy quá chừng! Bao giờ mới bắt đầu đây? Em còn đang mong đánh xong sớm một chút nữa."

Tạ Dụ vừa xoa tay vừa cất giọng lớn hơn bình thường:

"Chúng ta đánh biết bao nhiêu trận rồi, giờ không còn biết căng thẳng là gì nữa. Bây giờ chỉ còn lại phấn khích và kích động thôi!"

Màn hình trong phòng nghỉ đã bật sẵn từ lâu. Trịnh Kinh vừa đi tới đi lui vừa nói:

"Các cậu đánh nhiều trận rồi nên mới có thể giữ bình tĩnh như vậy, nhưng anh đây căng thẳng còn hơn cả các cậu là thế nào nhỉ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...