Chap 93: 93
Dịch : Trixie Lynn
Tối hôm sau, vào giờ cơm tối, đội TAC vẫn như thường lệ dùng bữa tự chọn tại khách sạn. Người ra vào tấp nập. Vừa mới cầm đũa lên, Ngôn Bạch Xuyên bỗng nghe thấy có người gọi tên Giang Tinh Dự.
Giọng nói có chút quen thuộc, cậu theo phản xạ ngẩng đầu, liền thấy An Thần và Tống Văn dẫn đầu bước vào, phía sau là cả nhóm tuyển thủ của đội Thiên Sứ và đội Dã Mã.
An Thần giọng to, khiến mọi người đồng loạt quay lại nhìn.
Giang Tinh Dự khẽ nâng mí mắt, liếc anh ta một cái, giọng nhàn nhạt:
"Cậu tới đây làm gì?"
An Thần: "..."
An Thần bị tổn thương, bực bội nói:
"Chẳng lẽ tôi không được đến đây ăn cơm sao?"
Ngôn Bạch Xuyên gắp một miếng thức ăn cho vào miệng, mặt không cảm xúc liếc An Thần, lạnh lùng nói:
"Anh làm phiền chúng tôi ăn cơm rồi."
An Thần: "???"
Tống Văn bật cười:
"Ba đội chúng ta đều đã vào tứ kết, nghĩ rằng sau này sẽ không có thời gian tụ họp, nên đến đây ăn chung một bữa, coi như là buổi gặp mặt."
Giang Tinh Dự không cần nghĩ ngợi, thốt ra ngay:
"Lại là ý của cậu ta?"
Tống Văn liếc An Thần, ho khan hai tiếng rồi nói:
"Ừ, trong đám bọn tôi, đúng là cậu ấy nhiều trò nhất."
Câu này hoàn toàn không sai, bởi trước đây, việc Giang Tinh Dự và Ngôn Bạch Xuyên có thể ở bên nhau cũng là nhờ công lớn của An Thần với những mưu kế quỷ quái, thường xuyên đứng sau hiến kế cho Giang Tinh Dự.
An Thần vốn là người dễ dàng làm thân với người khác, lập tức quay lại nói với nhóm tuyển thủ phía sau:
"Đừng đứng ngây ra đó nữa, mau đi lấy đồ ăn đi. Ăn no mới có sức mà luyện tập."
Tuy nhiên, một nam sinh đứng phía sau Tống Văn khẽ do dự, ánh mắt vô tình dừng trên người Ngôn Bạch Xuyên. Tay cậu ta siết chặt bức ảnh trong tay, đứng yên tại chỗ, không dám bước lên.
Ánh mắt Giang Tinh Dự lướt qua bọn họ mà không để lại dấu vết.
Tống Văn thật sự không nhìn nổi nữa, liền thay cậu ta mở lời:
"Pink, có thể ký tên giúp tuyển thủ Mid của bọn tôi không? Cậu ấy là fan của cậu, trước giờ rất hay canh xem livestream của các cậu, còn thường xuyên học theo cách chơi đường giữa của cậu."
Ngôn Bạch Xuyên hơi sững người, ngẩng lên nhìn nam sinh đứng phía sau Tống Văn. Cậu ta đeo kính, trông nhã nhặn, cao ngang vai Tống Văn, từ nãy đến giờ vẫn luôn cúi thấp đầu.
Mid của đội Thiên Sứ mặt đỏ bừng, cuối cùng như gom hết can đảm, cầm bức ảnh trong tay bước tới, rụt rè nói với Ngôn Bạch Xuyên:
"Pink, tôi thích cậu từ lâu rồi, làm ơn... làm ơn ký tên giúp tôi."
Lời vừa nói xong, cậu ta cúi người 90 độ để thể hiện sự tôn trọng với thần tượng.
Bình luận