Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 77: 77

Dịch : Trixie Lynn

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rọi nghiêng vào hành lang khiến không gian sáng bừng. Ngôn Bạch Xuyên bước ra quá vội, chẳng kịp thay quần áo, chỉ mặc đại chiếc áo ngủ dài quá khổ của Giang Tinh Dự rồi xuống lầu.

Chiếc áo ngủ màu đen rộng thùng thình khoác trên người, tóc thì rối bời vì cậu chẳng buồn chải sau khi rửa mặt. Ngôn Bạch Xuyên bị Giang Tinh Dự hành hạ suốt cả đêm qua, giờ chỉ cần nhìn thấy anh thôi là mặt đã đỏ bừng lên rồi.

Cậu bước xuống cầu thang với dáng vẻ có chút cứng nhắc, mỗi bước đi đều không được tự nhiên. Đúng là đáng ra nên bảo Giang Tinh Dự mang bữa sáng lên cho mình mới phải. Dù gì thì anh cũng chính là thủ phạm.

Ngôn Bạch Xuyên rất sĩ diện, vốn định lặng lẽ xuống ăn sáng rồi trở lên ngay, nhưng đúng lúc chẳng muốn gặp ai nhất thì lại đụng ngay phải cái người nhiều chuyện nhất. Lục Viễn vừa từ dưới lầu lên, gặp cậu ở chỗ ngoặt cầu thang. Thấy Ngôn Bạch Xuyên đi với dáng vẻ kỳ lạ, Lục Viễn dừng bước, nghi ngờ nhìn cậu.

"Đội trưởng, sao em đi cà nhắc thế? Lại trật chân à? Không đúng, trật chân mà vẫn đi được thế này sao? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"

Lục Viễn đứng tại chỗ quan sát cậu một lúc, rồi ánh mắt chầm chậm di chuyển lên trên:

"Áo ngủ em mặc hình như mua lớn quá phải không? Nhìn chẳng vừa chút nào."

Ngôn Bạch Xuyên: "..."

Chứ gì nữa, ngay cả quần lót cũng không phải của cậu.

Tất nhiên, có đánh chết cậu cũng không hé răng kể chuyện đó ra. Cậu chớp mắt, linh quang lóe lên, nhanh chóng bịa chuyện:

"Ừm, em vừa bị ngã một cú, đùi đau chút thôi. Gần đây em đang gặp vận xui, tốt nhất anh nên tránh xa ra."

Ý cậu rất rõ ràng: "Anh nói nhiều quá đấy, biến đi cho em nhờ."

"Vậy sao?"

Lục Viễn nghe xong, nửa tin nửa ngờ liếc nhìn cậu, rồi bật cười:

"Để anh nói cho mà nghe, dạo này vận may của anh tốt lắm, chơi mấy ván game liền mà chẳng gặp phải thằng phá team nào. Có khi ở gần nhau còn giúp trung hòa vận xui của em đấy!"

Ngôn Bạch Xuyên dùng ánh mắt kiểu đúng là đồ ngốc mà nhìn Lục Viễn, rồi chậm rãi phun ra một chữ:

"Biến đi."

Đó là lời cảnh báo cuối cùng của cậu dành cho Lục Viễn – một kẻ hoàn toàn không biết nhìn sắc mặt người khác.

Cuối cùng, Lục Viễn chỉ biết gãi đầu, mặt đầy ngơ ngác đi lên lầu. Cậu ấy cảm thấy mình chẳng nói sai câu nào, nhưng tại sao lại đổi lấy hai chữ "biến đi" phũ phàng như thế chứ? Nghĩ mãi không hiểu.

Suy đi tính lại, người nói ra chữ đó là Ngôn Bạch Xuyên, thế là lại thấy cũng... hợp lý.

Khi Ngôn Bạch Xuyên bước vào bếp, cậu thấy cơm canh mà Giang Tinh Dự hâm nóng cho mình vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Hai món ăn đơn giản bày trên bàn, trông rất hấp dẫn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...