Chap 76: 76
Dịch : Trixie Lynn
Đèn đột nhiên tắt phụt, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn tiếng thở dồn dập vang lên từng hồi. Trong bóng đêm, con mãnh thú đói khát đang mò mẫm tìm kiếm con mồi.
Ngôn Bạch Xuyên nằm trên giường, hơi thở gấp gáp. Khuôn mặt thiếu niên đỏ bừng lên trong bóng tối, cậu không biết làm sao, đành ôm chặt chiếc gối ôm, lấy nó che kín mặt mình.
Ánh trăng xuyên qua khe hở của rèm cửa, len lỏi vào căn phòng, phủ lên Giang Tinh Dự một tầng ánh bạc dịu dàng, tựa như một lớp lụa mềm mại bao bọc lấy anh, khiến anh ngập trong ánh sáng mờ ảo.
Dù là trong bóng tối, chỉ cần Ngôn Bạch Xuyên dịch gối ôm ra một chút, cậu vẫn có thể thấy rõ những đường nét sâu hút trên khuôn mặt của Giang Tinh Dự, cũng như việc anh đang làm.
Lưng của Ngôn Bạch Xuyên cứng đờ, cậu không dám thở mạnh. Trong bóng tối, các giác quan dường như được khuếch đại lên vô tận. Cảm giác nơi yếu hại bị người khác nắm trong tay thật sự khiến người ta bối rối. Lớp da thịt được bao bọc mềm mại, tiếng nước nhỏ nhẹ vang lên, hòa vào không gian yên tĩnh.
Ngôn Bạch Xuyên đỏ mặt đến tận mang tai. Mỗi lần được Giang Tinh Dự giúp, cậu đều không dám đường hoàng nhìn thẳng. Nhưng khi đến lượt cậu giúp lại, cậu luôn ra vẻ trấn tĩnh, thậm chí còn nhìn chằm chằm đối phương không chút e dè.
Giang Tinh Dự ngẩng đầu, ánh mắt giao với cậu. Lần này, cho dù da mặt có dày đến mấy, lỗ tai anh cũng hơi ửng đỏ hiếm thấy. Chỉ là dưới bóng tối che giấu, Ngôn Bạch Xuyên chẳng thể nào nhận ra.
Ngôn Bạch Xuyên chống người dậy bằng một tay, chầm chậm không né tránh nữa. Đến khi Giang Tinh Dự tăng thêm lực, cậu khẽ rên một tiếng, pháo hoa nổ tung.
Sau khi giúp Ngôn Bạch Xuyên giải tỏa xong, Giang Tinh Dự tùy ý kéo ngăn tủ bên cạnh, mò mẫm vài giây rồi lấy ra một món đồ từ bên trong. Ánh mắt của Ngôn Bạch Xuyên vô tình lướt qua, thoáng thấy món đồ ấy.
Hơi thở bỗng trở nên gấp gáp, hai gò má nóng bừng.
"Anh làm nhanh lên chút."
Có lẽ vì quá hồi hộp, ánh mắt Ngôn Bạch Xuyên lảng tránh, giọng nói cũng nhỏ dần.
Tên khốn Giang Tinh Dự lúc này vẫn còn chút lương tâm, không ép buộc mà từ tốn giúp Ngôn Bạch Xuyên thả lỏng. Cơ thể cậu cong lên, hơi thở rối loạn, quấn quýt trong không gian tĩnh lặng.
Khi đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào, Ngôn Bạch Xuyên hít mạnh một hơi, kêu khẽ một tiếng, theo phản xạ túm lấy tóc Giang Tinh Dự:
"Anh nhẹ chút..."
Nói xong, cậu không lên tiếng nữa, để mặc Giang Tinh Dự tùy ý làm.
Ngôn Bạch Xuyên nghĩ thầm, Giang Tinh Dự chắc chắn đã lén xem không ít phim cấm. Bằng không, sao có thể thuần thục đến vậy, vừa tiến hành từng bước cẩn thận, vừa biết cách không làm cậu bị đau.
Cũng may Giang Tinh Dự lúc này đủ dịu dàng. Dù có nóng lòng, anh cũng không lấy cơ thể cậu ra làm trò đùa.
"Anh cũng có kinh nghiệm ghê nhỉ?"
Bình luận