Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 72: 72

Dịch : Trixie Lynn

Hôm sau, cả nhóm cứ như đang đi tour du lịch, theo lộ trình đã được Trịnh Kinh sắp xếp sẵn, đi tham quan các địa điểm nổi tiếng trong khu vực. Lê Hạ phụ trách chụp ảnh và thu thập tư liệu dọc đường.

"Nhớ chụp cho đẹp vào nhé, mấy cái này về phải ghép thành video đăng lên Weibo đấy."

Lục Viễn chỉnh tư thế tạo dáng, sợ rằng fan không nhìn thấy góc đẹp nhất của mình.

Lê Hạ cảm thấy yêu cầu của tên này đối với lao động miễn phí hơi bị cao:

"Nếu cậu không tin tôi, đưa máy đây, tự cậu chụp đi."

Tạ Dụ vội ngăn lại:

"Đừng! Chị Hạ nhà chúng ta là có học qua đấy. Nếu để Lục Viễn chụp thật, anh ấy có thể biến em – một người gầy thành béo ú luôn, fan em mà thấy chắc bỏ theo dõi hết."

Lục Viễn: "..."

"Em mà cũng gọi là gầy? Dù kỹ thuật chụp ảnh của anh có tệ đến mấy cũng không thể biến người gầy thành béo được, chẳng lẽ máy ảnh thành tinh rồi chắc?"

Chỉ một lúc sau, cả nhóm đã cười đùa ầm ĩ. Có lẽ do đoạn đường khá buồn tẻ, ai cũng thích kiếm cớ tranh cãi một chút để thêm vui, bầu không khí trong đội ngập tràn tiếng cười.

"Em có tư liệu sẵn đây nè, anh Viễn muốn chụp thế nào, em giúp anh chụp nhé."

Bách Mộc Thần – người mang theo máy quay, cũng trở thành lao động miễn phí. Với họ, đã mang máy quay thì ít nhiều cũng biết chút kỹ thuật chụp ảnh.

Việc ghi hình dọc đường là ý tưởng của Trịnh Kinh. Anh ấy vốn định làm một video về chuyến nghỉ mát của các tuyển thủ TAC, để fan thấy được cuộc sống phong phú, đa dạng của họ. Nhưng vì không mang theo người chụp ảnh, đành phải nhờ hai người biết chụp ảnh trong nhóm giúp.

"Vẫn là nhóc Thần hiểu anh nhất. Đợi chút anh tạo vài dáng thật ngầu, em nhớ chụp đẹp nha, về anh đăng lên Weibo."

Lục Viễn khoác vai Bách Mộc Thần:

"Anh thấy mấy khóm hoa bên kia nở đẹp lắm, qua đó chụp vài tấm đi."

Dù đã vào thu, nhưng thị trấn nhỏ này vẫn nắng chói chang như mùa hè. Nơi đây bốn mùa đều như hạ, cành lá xanh tươi hai bên đường tạo bóng râm mát mẻ, che chắn cho người qua lại.

Ngôn Bạch Xuyên tựa vào lan can bên cạnh, đưa tay vò tóc. Cậu hơi khát nước, vừa liếm nhẹ đôi môi khô thì liền thấy một chai nước, nắp đã được mở sẵn, xuất hiện ngay trước mắt.

Giang Tinh Dự cầm một tờ giấy lau mồ hôi bằng tay phải, tay trái thì đưa chai nước tới trước mặt Ngôn Bạch Xuyên. Cánh tay của anh có đường nét mạnh mẽ, gân xanh và mạch máu nổi rõ dưới làn da.

"Khát nước mà không biết uống sao?"

Giang Tinh Dự hơi cụp mắt xuống. Đôi mắt anh đặc biệt lạnh lùng, kết hợp với vẻ xa cách bẩm sinh, khiến người ta luôn có cảm giác khó mà lại gần được.

Chỉ có Ngôn Bạch Xuyên biết rõ, Giang Tinh Dự bề ngoài có vẻ hờ hững, nhưng tất cả sự dịu dàng hiếm hoi của anh đều dành riêng cho cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...