Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 68: 68

Dịch : Trixie Lynn

Đây là kỳ nghỉ hiếm hoi của đội TAC, vì sau khi giải mùa hè kết thúc, họ có nửa tháng để nghỉ ngơi.

Nhờ phúc của Trịnh Kinh, cả căn cứ sáng nào cũng phải dậy sớm. Khi mọi người ngồi vào bàn ăn sáng, Trịnh Kinh vẫn còn ấm ức chuyện bị Lão Kỷ quay video lại, không ngừng mắng Lão Kỷ làm sao có thể làm ra chuyện như thế.

Mỗi lần như vậy, Lão Kỷ đều cau có mở video cho anh ấy xem. Trong video vang lên tiếng Trịnh Kinh say rượu:

"Tôi không về đâu, mau đến đây nhảy cùng tôi."

"Hôm nay tôi vui, mấy người đừng khuyên nữa."

Lão Kỷ thản nhiên nói:

"Là bọn tôi ép cậu nhảy sao?"

Trịnh Kinh: "..."

Anh ấy nhất thời cạn lời.

Thời gian trước, do tập luyện vất vả, cả đội phải luyện đến tận khuya mỗi ngày, tan tập là ai cũng ngã lên giường ngủ ngay lập tức. Giang Tinh Dự và Ngôn Bạch Xuyên gần như chẳng có thời gian dành cho nhau, đừng nói đến thế giới ngọt ngào của hai người.

Ngôn Bạch Xuyên thầm lên kế hoạch cho nửa tháng nghỉ này, nhất định phải ở bên Giang Tinh Dự thật nhiều và làm những việc mà các cặp đôi bình thường đều làm.

Trịnh Kinh nuốt xong một miếng bánh mì, nhìn mọi người rồi đề nghị:

"Dù sao cũng được nghỉ lâu như vậy, hay là chúng ta đi nghỉ mát đi?"

"Thời gian vừa qua mọi người cũng đã vất vả rồi, đúng lúc chúng ta có thể cùng nhau ra ngoài thư giãn một chút, không cần ngày nào cũng ru rú trong căn cứ nữa."

Trịnh Kinh vốn là người biết hưởng thụ cuộc sống, không muốn thấy bọn họ suốt ngày nằm ườn trên giường.

"Lần này chi phí sẽ được tài trợ, các cậu không cần tự bỏ tiền ra đâu."

Chỉ với câu "không cần tự bỏ tiền" thôi, đề xuất của Trịnh Kinh đã đủ sức cám dỗ, khiến mắt ai nấy đều sáng lên. Nghỉ mát không tốn tiền thì tất nhiên phải đi rồi!

Lục Viễn hào hứng đập bàn một cái:

"Em đồng ý! Anh Trịnh nói đúng quá rồi, không thể cứ mãi bám riết lấy căn cứ được. Căn cứ đâu phải bảo tàng, ở đây mãi cũng không tự nhiên kiếm thêm được người yêu."

Tạ Dụ vẫn chưa hoàn hồn từ chuyện vừa nãy Ngôn Bạch Xuyên bước ra từ phòng Giang Tinh Dự, lúc này đang ngẩn ngơ suy nghĩ. Nghe Lục Viễn nói vậy, cậu ấy theo phản xạ liếc sang nhìn Ngôn Bạch Xuyên lần nữa.

"Ai bảo là không kiếm được người yêu?"

Tạ Dụ không nhịn được lên tiếng phản bác. Ngay trước mắt chẳng phải đang có một cặp đó sao.

Lục Viễn chậm nửa nhịp, định nói gì đó, lại đối diện với ánh mắt lạnh lẽo, đầy nguy hiểm của Ngôn Bạch Xuyên.

Lục Viễn: "..."

"Không đúng, căn cứ chúng ta đương nhiên có thể tìm được người yêu. Như Giang Thần và Bạch Xuyên nhà chúng ta chẳng phải trời sinh một cặp sao? Họ đúng là song tử tinh tú của đội TAC rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...