Chap 65: 65
Dịch : Trixie Lynn
Mời công thần lớn ăn cơm thì cũng chẳng có gì lạ, nhưng Giang Tinh Dự lại thẳng thừng tuyên bố rõ ràng, như thể đang ngang nhiên cho mọi người biết hai người họ hiện tại là người yêu.
Ngày thường Ngôn Bạch Xuyên có công khai trên mạng cũng không sao, nhưng bây giờ trước mặt bao nhiêu người thật, cái kiểu khoe khoang này đúng là làm khó người ta. Với người mỏng manh, dễ xấu hổ như cậu, khuôn mặt Ngôn Bạch Xuyên đã bắt đầu ửng lên một tầng đỏ nhàn nhạt.
Giang Tinh Dự hơi nâng mí mắt lên, ánh mắt nhàn nhạt dừng lại ở một góc nào đó, bất chợt cảm thấy bạn trai mình lúc này nhìn cũng khá vừa mắt.
Không ngờ vẫn dễ ngại như vậy. Xem ra cần phải rèn luyện nhiều hơn, nếu không thì sau này đi hẹn hò ngoài trời chắc khó mà trụ nổi.
Ngôn Bạch Xuyên hoàn toàn không biết Giang Tinh Dự đang nghĩ gì trong đầu. Cậu đưa mắt liếc quanh một vòng, giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng và hỏi:
"Muốn ăn gì? Nhà hàng nào?"
Giọng điệu lãnh đạm, rõ ràng mang chút khó chịu. Dường như chỉ cần nét mặt lạnh đi một chút, người ta sẽ không nhận ra sự lúng túng đang ẩn giấu trong đó.
An Thần nhìn biểu cảm này của cậu, trong lòng không khỏi dâng lên chút đắc ý. Nghĩ ngợi giây lát, anh ta quay sang Ngôn Bạch Xuyên nói:
"Cậu còn nhớ lần đầu tôi đưa đồ ăn cho hai người không?"
"Cứ đặt món y như lần đó cho tôi, còn lại hai người cứ tùy ý."
Trong câu của An Thần có nhắc đến "hai người", ngoài lần vài tháng trước khi Ngôn Bạch Xuyên bị trật chân rồi ở lại nhà Giang Tinh Dự một đêm thì đúng là không thể nghĩ đến chuyện nào khác nữa.
Ngôn Bạch Xuyên hơi cau mày, cảm thấy An Thần đúng là biết chọn đúng chuyện cậu không muốn nhắc đến mà gợi lên.
Trịnh Kinh đi trước mấy bước, vừa vặn nghe thấy câu nói đó, chẳng biết sống chết liền hỏi:
"Đội trưởng An còn từng đưa cơm cho họ à? Là lúc nào thế?"
Theo như anh ấy biết, Giang Tinh Dự và Ngôn Bạch Xuyên chỉ mới bắt đầu hẹn hò gần đây. Mấy ngày nay cả hai đều ở căn cứ tập luyện, thậm chí còn chưa từng bước chân ra khỏi cửa căn cứ lấy một lần.
Nhưng nghe An Thần nói vậy, chuyện đó đúng là có vẻ thật. Vậy rốt cuộc là vào lúc nào nhỉ?
Trịnh Kinh nghi hoặc nhìn Ngôn Bạch Xuyên, rồi lại liếc sang Giang Tinh Dự, cuối cùng dừng ánh mắt trên người An Thần, chờ đợi câu trả lời.
An Thần nghe vậy, khóe miệng cong lên nụ cười đầy ẩn ý:
"Chuyện này thì dài lắm, phải kể từ đầu..."
Câu nói còn chưa hết, anh ta đã bị nghẹn lại giữa chừng, bởi vì Ngôn Bạch Xuyên trừng mắt lườm anh ta một cái, ánh mắt cực kỳ dữ dằn, như thể đang cảnh cáo:
"Nếu dám nói thêm một chữ, tôi sẽ cắt lưỡi anh ngay!"
An Thần vừa nghĩ đến cảnh tượng đó đã rùng mình, lập tức né tránh ánh mắt của Ngôn Bạch Xuyên. Anh ta gãi đầu, cười gượng:
Bình luận