Chap 61: 61
Dịch : Trixie Lynn
[Chuyện cậu em gì đó của anh, em đã giải quyết xong rồi. Ít nhất một thời gian nữa hắn sẽ không rảnh mà đến căn cứ gây rắc rối cho các anh đâu.]
Trần Tinh nằm dài trên giường, đắc ý khoe khoang với Giang Tinh Dự:
[Em làm việc anh cứ yên tâm.]
Giải quyết xong là được rồi. Hiếm khi Giang Tinh Dự hỏi thêm:
"Em nhốt hắn lại rồi à?"
Trần Tinh ngồi bật dậy:
[Sao có thể chứ? Em là công dân gương mẫu chấp hành pháp luật nghiêm chỉnh, mấy chuyện phạm pháp em không làm đâu.]
[Em chỉ dùng chút thủ đoạn đặc biệt thôi. Không phải bố anh có công ty à?]
Trần Tinh cười nói:
[Em điều tra rồi, công ty đó đang thâm hụt nghiêm trọng, em chỉ khiến tình hình nghiêm trọng hơn một chút thôi.]
Giang Tinh Dự chỉnh lại lời:
"Sau này không phải nữa."
[Sao cơ?]
Trần Tinh ngẩn ra một giây, rồi mới hiểu Giang Tinh Dự đang nhắc đến Giang Đại Dương:
[Không phải thì thôi, dù sao lão ta cũng là kẻ đạo đức suy đồi, đáng đời lắm, vốn dĩ không xứng làm bố người khác.]
Xét về vai vế, Trần Tinh phải gọi Giang Đại Dương là bác rể. Nhưng từ nhỏ Trần Tinh luôn học giỏi, thi đại học xong liền ra nước ngoài, cơ hội gặp ông ta chẳng có mấy lần.
Ngược lại, bác gái của cậu ta – mẹ của Giang Tinh Dự – lại luôn rất tốt với cậu ta. Có thể nói bà nhìn cậu ta lớn lên, vì thế Trần Tinh có ấn tượng sâu sắc về người bác này.
Đây cũng là lý do sau này cậu ta đồng ý về nước giúp Giang Tinh Dự quản lý công ty. Một phần là vì muốn giúp bác, phần khác là cậu ta đang cần cơ hội rèn luyện, bây giờ được quản lý cả một công ty lớn thế này, lại có thể gọi bạn bè có thực lực ở nước ngoài về cùng làm việc, đúng là cơ hội hiếm có.
Thực ra cuộc sống hiện tại cũng không tệ, cậu ta chẳng có gì để than phiền, ngược lại còn phải cảm ơn Giang Tinh Dự nữa là đằng khác.
[Không phải anh bảo, bất kể dùng cách gì, chỉ cần khiến lão ta không đến quấy rầy anh nữa là được à?]
[Vậy nên em đã gây cho bọn họ chút phiền phức. Ông già đó đang nằm viện, chắc chắn sẽ để Giang Dịch – đứa con trai của mình tạm thời trông coi cái công ty nhỏ đó.]
Giang Tinh Dự hờ hững nói:
"Không ngờ em cũng có cách thật đấy."
Lời vừa dứt, anh đổi giọng:
"Còn chuyện kia anh nhờ em thì sao? Làm đến đâu rồi?"
[À, anh nói chuyện của đám chú thím của Ngôn Bạch Xuyên à?]
Trần Tinh kể lại những gì mình điều tra được:
[Hình như là do họ nợ nần ở quê. Đúng lúc các anh đang thi đấu, nghe nói nghề này kiếm được nhiều tiền, nên mới chạy đến Hải Thành tìm bạn trai anh xin tiền.]
Bình luận