Chap 60: 60
Dịch : Trixie Lynn
Giang Dịch sợ cậu sẽ đuổi theo hắn, vội vã co chân bỏ chạy, lăn qua lăn lại như con thỏ bị hoảng loạn.
Chạy được một đoạn khá xa, chắc chắn rằng không ai đuổi theo, Giang Dịch mới lớn giọng hét lên:
"Công ty sớm muộn gì cũng là của bố. Anh là đồ biến thái thích đàn ông, căn bản không xứng để thừa kế công ty!"
Trong lòng hắn luôn nghĩ rằng với điều kiện như Giang Tinh Dự, chắc chắn sẽ quen một đại mỹ nhân. Không ngờ cuối cùng lại tìm một thằng con trai! Giang Dịch cảm thấy tên Giang Tinh Dự này không chỉ không nghe lời bố mà còn có vấn đề về đầu óc.
Cái tên tóc hồng đó tính khí thì nóng nảy, không hiểu Giang Tinh Dự thích điểm nào ở cậu.
Ngôn Bạch Xuyên suýt nữa thì lao ra ngoài, cậu rất muốn xé toạc cái miệng thối của tên béo này. Nhưng vừa chạm tay vào cửa sắt, đã bị Giang Tinh Dự giữ lại.
"Chuyện này không cần em ra tay, anh có cách."
Giọng Giang Tinh Dự lạnh băng, khiến người nghe như cảm nhận được hơi sương buốt giá.
Giang Dịch có thể mắng anh, sợ anh, anh đều không quan tâm. Nhưng dám kéo cả Ngôn Bạch Xuyên vào chửi cùng thì anh tuyệt đối không thể bỏ qua.
Nhìn thấy Ngôn Bạch Xuyên có ý định lao ra, Giang Dịch lập tức xoay người bỏ chạy, không dám nán lại dù chỉ một giây.
"Tên béo này gan bé thế à?"
Ngôn Bạch Xuyên đầy vẻ khinh bỉ, rõ ràng là cùng gen của một người bố, sao lại khác xa nhau đến thế?
"Ai mà biết được."
Giang Tinh Dự lười không muốn nhắc tới tên đó.
Không bao lâu sau, đồ ăn khuya mà Trịnh Kinh gọi đã được giao đến. Ngôn Bạch Xuyên cầm túi đồ ăn, quay sang Giang Tinh Dự nói:
"Sau này anh sẽ bảo bảo vệ để ý. Nếu có kẻ nào khả nghi lảng vảng trước cổng căn cứ, cứ thẳng tay đuổi đi."
Không biết tên béo này đã rình rập ở cổng căn cứ bao lâu rồi.
"Trong đầu hắn ngoài công ty và tiền ra thì chẳng có gì khác à?"
Ngôn Bạch Xuyên cảm thấy đám cha con nhà này còn ghê tởm hơn cả đôi vợ chồng chú thím của cậu.
Ngôn Bạch Xuyên ghét nhất là loại người này. Rõ ràng quan hệ máu mủ cũng chỉ là hời hợt, nhưng lại muốn dùng lý do ruột thịt để trói buộc người khác nhằm trục lợi. Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như thế!
Giang Tinh Dự suy nghĩ một chút rồi nói:
"Cũng không phải là không được."
Lục Viễn và mấy người khác đã sớm ở trên lầu chờ đồ ăn khuya. Vừa thấy Ngôn Bạch Xuyên bước lên, Lục Viễn liền than thở:
"Sao lâu thế, anh sắp chết đói rồi đây này."
Than xong, cậu ấy liền giật lấy túi đồ ăn trên tay Ngôn Bạch Xuyên và bắt đầu mở ra. Trịnh Kinh gọi đúng món bọn họ thích nhất – tôm hùm sốt cay, còn chuẩn bị thêm nước ép trái cây để giải khát.
Bình luận