Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 6: 6

Dịch : Trixie Lynn

Giang Tinh Dự đứng yên tại chỗ rất lâu, cho đến khi chiếc taxi kia khuất bóng khỏi tầm mắt, anh mới xoay người rời đi.

Ở phía bên kia, sau khi Ngôn Bạch Xuyên ngồi xe trở về căn cứ, mọi người nghe tin cậu bị thương đã đứng chờ sẵn trước cổng, rõ ràng là đang lo lắng cho cậu.

Vì vậy, khi cửa xe mở ra, cảnh tượng họ nhìn thấy là thế này:

Nam sinh tóc tai bị gió thổi rối bù, tập tễnh một chân bước đi khó nhọc, trông có phần cô đơn kỳ lạ.

Thấy vậy, Tạ Dụ lập tức tiến tới đỡ cậu, lo lắng hỏi:

"Đội trưởng, em sao rồi? Sao lại bị thương thế này? Có cần đến bệnh viện không?"

"Không cần."

Ngôn Bạch Xuyên ngay lập tức từ chối.

Cậu cũng cảm nhận được bầu không khí có chút không đúng, sợ bọn họ nghĩ ngợi lung tung nên giải thích có phần qua loa:

"Đừng lo, chỉ là lúc lên lầu không cẩn thận va phải người khác, nên trật chân thôi."

Giọng cậu bình tĩnh:

"Không cần đến bệnh viện, đã có người giúp em kiểm tra rồi, không bị tổn thương xương. Thuốc cũng đã mua sẵn."

Nghe xong, mọi người mới yên tâm. AD – Lục Viễn vừa xin nghỉ hai ngày vốn còn đang lo lắng cho Ngôn Bạch Xuyên, giờ thấy cậu không sao cũng thở phào nhẹ nhõm:

"Đội trưởng, em không biết đâu, lúc em nhắn trong nhóm nói bị thương cần người ra đỡ, bọn anh lo đến phát hoảng."

So với những người khác, Khổng Phong – người đi rừng dự bị vừa gia nhập đội không lâu – cũng lo lắng không kém, nhưng vẻ mặt lại lộ ra chút ngượng ngùng, không được tự nhiên cho lắm.

"Không có mấy người ra đón, chắc em cũng không biết mình có sức hút lớn đến vậy đâu."

Ngôn Bạch Xuyên chỉ đơn giản gửi một tin nhắn vào nhóm, đại ý rằng cậu bị thương, hỏi xem có ai ra cổng đỡ mình một chút hay không.

Không ngờ vừa trở về lại được chứng kiến cảnh này, Ngôn Bạch Xuyên thực sự cảm thấy có chút xúc động.

Sau khi về đến căn cứ, Ngôn Bạch Xuyên được Lão Kỷ gọi riêng ra nói chuyện. Trong lòng cậu cũng đã mơ hồ đoán được nguyên nhân là gì.

Khi bước vào phòng họp, Ngôn Bạch Xuyên bất ngờ phát hiện quản lý đội – Trịnh Kinh đã có mặt từ trước. Nhìn thấy Ngôn Bạch Xuyên tập tễnh bước vào, Trịnh Kinh nheo mắt, không nhịn được trêu chọc:

"Ơ kìa, đi ra ngoài một chuyến mà trông thành ra thế này à?"

"Chỉ là vết thương nhỏ thôi."

Ngôn Bạch Xuyên thu lại vẻ bông đùa, nghiêm túc hỏi:

"Điều tra rõ chưa ạ?"

"Ồ, sau khi Lão Kỷ nhắc anh chuyện này, anh đã bắt đầu tìm hiểu rồi."

Trịnh Kinh khẽ nhíu mày, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn:

"Trước đây đúng là có một câu lạc bộ lớn – đội Phong Mị đã tiếp cận Khổng Phong. Nhưng lúc đó cậu ấy có lẽ đã từ chối, vì bên Phong Mị sau lần đó cũng không quay lại tìm cậu ấy nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...