Chap 58: 58
Dịch : Trixie Lynn
Ngôn Bạch Xuyên ngẩn người, trước giờ chưa từng nghe Giang Tinh Dự nhắc đến chuyện gia đình. Giờ đột nhiên nghe anh nhắc đến ba mẹ, cậu không khỏi căng thẳng.
Bây giờ bọn họ đang yêu nhau, có những chuyện chắc chắn phải hỏi qua ý kiến của phụ huynh. Ngôn Bạch Xuyên cũng không biết ba mẹ của Giang Tinh Dự có thích mình hay không.
Liệu nhìn thấy cậu nhuộm tóc màu hồng thế này, họ có nghĩ cậu là dạng thiếu niên bất hảo không? Trong đầu cậu hiện lên hàng loạt câu hỏi.
Ngôn Bạch Xuyên bất giác ngồi thẳng lưng hơn, ngẩng đầu lên nói:
"Anh nói đi."
"Chuyện gia đình anh có hơi phức tạp một chút."
Giang Tinh Dự ngồi bên cạnh cậu, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.
"Em không muốn hỏi anh gì trước à?"
Giang Tinh Dự liếc nhìn Ngôn Bạch Xuyên, cảm thấy nên mở lời trước:
"Chẳng hạn như mấy chuyện em muốn hỏi từ lâu nhưng vẫn chưa dám hỏi ấy."
Ngôn Bạch Xuyên khựng lại. Thật ra cậu có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng có một chuyện còn quan trọng hơn cả những điều đó.
Ngôn Bạch Xuyên do dự một chút rồi lên tiếng:
"Tại sao năm đó anh lại giải nghệ?"
Năm ấy, Giang Tinh Dự mới 21 tuổi, vừa đưa đội tuyển lên ngôi vô địch thế giới, tương lai đang sáng rực, nhưng đột nhiên lại lựa chọn giải nghệ không rõ lý do.
Thực ra từ khi vừa gia nhập đội tuyển, Ngôn Bạch Xuyên đã muốn hỏi chuyện này rồi. Nhưng ai cũng có nỗi khổ riêng, có bí mật của riêng mình. Ngôn Bạch Xuyên như thế, Giang Tinh Dự cũng vậy, thế nên cậu không chủ động hỏi.
Nếu Giang Tinh Dự không nhắc đến, có lẽ Ngôn Bạch Xuyên sẽ không bao giờ hỏi. Đợi đến khi anh muốn nói, tự nhiên sẽ kể cho cậu nghe.
Trước mặt người mình thích, có những chuyện không cần thiết phải giấu giếm.
Giang Tinh Dự khẽ bẻ ngón tay, chậm rãi nói:
"Hai ngày trước khi thi đấu vòng chung kết thế giới, anh nhận được tin mẹ anh nhập viện..."
"Thật ra nhà anh rất khá giả, mẹ anh là một nữ cường nhân, quản lý cả một công ty. Cũng vì vậy mà bà muốn anh đi học, học thật nhiều, nhưng hồi đó anh lại thấy việc học vô cùng nhàm chán."
"Năm đó, trong giai đoạn nổi loạn, anh mê mẩn game và biết đến nghề tuyển thủ Esports. Bất chấp sự phản đối của gia đình, anh khăng khăng muốn gia nhập đội tuyển."
"Lúc đó mẹ anh rất giận, phản đối kịch liệt, cho rằng anh đang làm chuyện vô bổ. Anh từng nhiều lần muốn giải thích với bà nhưng bà không chịu nghe. Sau đó, anh bỏ nhà đi, quyết tâm chứng minh cho bà thấy rằng tuyển thủ Esports cũng có tương lai."
Đội tuyển đầu tiên mà Giang Tinh Dự gia nhập, thời gian đầu thực sự rất khó khăn. Để có được thành tích, họ phải tập luyện ngày đêm không ngừng nghỉ.
Bình luận