Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 51: 51

Dịch : Trixie Lynn

Ngôn Bạch Xuyên giật mình.

Bỗng dưng cậu lại nhớ đến câu hỏi của Giang Tinh Dự trước trận đấu:

"Cậu đã chuẩn bị xong chưa?"

Ngôn Bạch Xuyên lúc đó còn tự hỏi, yêu đương mà cũng cần chuẩn bị sao? Cậu đâu phải kiểu người thích làm màu.

Sau khi trận đấu kết thúc, Giang Tinh Dự cùng mọi người trở lại phòng nghỉ. Trịnh Kinh nhắc nhở:

"Tinh Dự, lát nữa đừng quên phỏng vấn nhé."

Theo thông lệ, sau mỗi trận đấu, tuyển thủ được MVP trong game sẽ được mời phỏng vấn. Nhưng thay vì đi ngay, Giang Tinh Dự lại quay về phòng trước.
Ngôn Bạch Xuyên ngờ vực nhìn anh:

"Anh quay lại làm gì?"

Giọng điệu của Ngôn Bạch Xuyên không hề mang ý chất vấn, mà giống như vì căng thẳng quá nên buột miệng hỏi.

Giang Tinh Dự hơi nhướng mày, ánh mắt như thể đã biết trước câu trả lời, mỉm cười bất đắc dĩ:

"Nhanh thế mà quên rồi à?"

Ngôn Bạch Xuyên đành chịu thua:

"Không quên."

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã tách khỏi nhóm. Ngôn Bạch Xuyên liếc nhanh xung quanh, thấy không có ai bèn kéo Giang Tinh Dự đi về phía góc khuất.

Giang Tinh Dự cũng chẳng phản kháng, để mặc cậu kéo đi.

Ngôn Bạch Xuyên lập tức có chút thẹn quá hóa giận:

"Anh không thể nhịn chút à?"

Ở đây đầy fan và phóng viên, lỡ mà đồng ý trong tình huống này, hai người chắc chắn sẽ không kiềm chế được mà làm ra hành động gì đó mất mặt.

Ngôn Bạch Xuyên đã tính kỹ rồi. Đợi khi về căn cứ sau trận đấu, cậu sẽ dẫn Giang Tinh Dự đến chỗ không người, rồi chậm rãi nói.

Lúc đó, muốn nói lời tình tứ thì nói, muốn hôn thì hôn. Thế mà Giang Tinh Dự lại cố tình chọn ngay thời điểm không thích hợp nhất để nhắc đến chuyện này.

"Tiểu Bạch Xuyên, anh không nhịn được nữa rồi."

Ánh mắt của Giang Tinh Dự trở nên sâu thẳm, chăm chú nhìn cậu:

"Trước khi gặp em, anh cứ nghĩ cả đời này mình sẽ sống mơ màng như thế, cũng chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện quay trở lại đấu trường..."

Suốt 1 năm qua, anh luôn giày vò chính mình, luôn cho rằng cái chết của mẹ cũng là lỗi của anh.

Cho đến khi gặp được Ngôn Bạch Xuyên, cậu giống như tia sáng rực rỡ giữa đêm đen, xé toạc bóng tối, đưa anh nhìn thấy ánh sáng của bình minh.

Ngôn Bạch Xuyên không hiểu vì sao Giang Tinh Dự bỗng dưng lại buồn bã như thế. Cậu không muốn thấy anh đau lòng. Dù sao chuyện này cũng là sớm muộn, nhanh một chút thì đã sao?

"Đừng buồn nữa, em đồng ý với anh."

Ngôn Bạch Xuyên vỗ nhẹ lên ngực mình, dưới ánh sáng lờ mờ, Giang Tinh Dự trông thấy cậu khẽ cong khóe mắt:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...