Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 5: 5

Dịch : Trixie Lynn

Giang Tinh Dự không tin rằng có ai sẽ ngủ say trong một môi trường lạ mà không phòng bị gì, vì vậy anh cúi đầu, tiến lại gần.

Tóc hồng của cậu nhóc rối bù, che gần hết lông mày, tay cuộn lại trong lòng, như thể những gai nhọn ngày xưa đã biến thành lông mềm mại.

Giang Tinh Dự nhận ra cậu không có ý thức dậy, chịu đựng một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không gọi cậu tỉnh.

Điều này khiến Giang Tinh Dự bất chợt nhớ về bản thân mình ngày xưa, nhớ về những lần muốn giành chiến thắng trong mỗi trận đấu, muốn luôn đứng trên sân khấu thế giới.

Vì thế, anh hiểu rõ hơn ai hết khối lượng huấn luyện của một tuyển thủ Esports, những lần trước để giành chiến thắng trong mỗi trận, anh không để mình phạm phải bất cứ sai sót nào.

Chỉ cần có sai sót, anh sẽ luyện đi luyện lại vô số lần, cho đến khi không phạm phải lỗi đó nữa.

Đó đã là những chuyện rất xa xôi, Giang Tinh Dự không còn nghĩ về chúng nữa, ánh mắt anh rơi xuống mắt cá chân của Ngôn Bạch Xuyên.

Sau khi chườm túi đá, bắp chân đã không còn sưng như trước, nhưng trước khi ngủ cậu đã quên bôi thuốc.

Giang Tinh Dự khẽ nhíu mày, tính khí bình tĩnh, anh mở túi nilon, lấy thuốc mỡ ra, dùng hai chiếc bông ngoáy, giúp cậu bôi thuốc.

Có lẽ vì chân phải bị đau, Ngôn Bạch Xuyên ngủ say mà không dám đặt chân xuống, thay vào đó, chân lại để lộ ra ngoài. Giang Tinh Dự sợ cậu đau, động tác rất nhẹ nhàng.

Chỉ là người đang ngủ không hề yên tĩnh, mới chỉ bôi thuốc vài lần mà chân đã co lại.

Giang Tinh Dự nhanh tay nhanh mắt giữ lấy chân cậu, động tác không mạnh, Ngôn Bạch Xuyên cũng không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Lúc bôi thuốc lại, Giang Tinh Dự vừa bôi vừa thổi vào chân cậu, lúc này chân mới không co lại.

Giang Tinh Dự vặn lại nắp thuốc, bỏ vào lại túi nilon, lúc rời đi tiện tay lấy chiếc áo khoác cậu đặt trên sofa, đắp lên người Ngôn Bạch Xuyên.

Người sau ngủ rất thoải mái, khi chiếc áo được phủ lên, cậu gần như theo bản năng nghĩ đó là chăn, vì vậy Ngôn Bạch Xuyên kéo "chăn" lên một chút, nửa khuôn mặt vùi vào trong.

Giang Tinh Dự: "..."

Trước đây, có lẽ Giang Tinh Dự cũng không nghĩ rằng sẽ có một ngày anh lại có tính khí tốt như vậy, tận tâm giúp người khác bôi thuốc? Nếu là trước kia thì điều này là không thể.

Có lẽ vì lòng thương hại xuất phát từ việc anh đã đụng ngã người ta, Giang Tinh Dự càng tin vào suy nghĩ này.

Giang Tinh Dự quay người vào phòng, đây là phòng anh thường xuyên chơi game, máy tính, thiết bị ngoại vi, bàn phím vẫn như xưa.

Bao gồm cả cách bày trí, mọi thứ đều giống như những gì anh đã làm trong những buổi tập luyện trước đây.

Có lẽ rất nhiều điều mà An Thần nói là đúng.

Anh không thể buông bỏ, đồng thời cũng không cam lòng.

Nhưng cũng chính vì vậy, anh sẽ không mù quáng gia nhập một đội tuyển nếu đội đó ngay cả tư cách tham gia giải vô địch thế giới cơ bản cũng không có.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...