Chap 47: 47
Dịch : Trixie Lynn
Giang Tinh Dự từng tưởng tượng ra rất nhiều cách để thổ lộ tình cảm, muốn làm sao cho thật long trọng, lãng mạn, để ngày hôm đó trở nên ý nghĩa hơn.
Ban đầu, anh đã tính xong rồi, sau khi kết thúc giải đấu sẽ cùng Ngôn Bạch Xuyên đi chơi, rồi tìm một cơ hội thích hợp để bày tỏ.
Nhưng có những chuyện luôn đến bất ngờ, khi Giang Tinh Dự nghe xong những trải nghiệm ít ỏi của Ngôn Bạch Xuyên, anh không thể kiềm chế được nữa.
Anh muốn đối xử thật tốt với Ngôn Bạch Xuyên, muốn chia sẻ tất cả với cậu, để cậu bớt phải chịu khổ.
Ngôn Bạch Xuyên ngây người, đứng sững tại chỗ, thế giới vốn dĩ ồn ào bỗng im lặng như không có âm thanh, trong tai cậu vẫn văng vẳng những lời Giang Tinh Dự vừa nói.
Đôi tay buông thõng bên người vô thức co lại, mặc dù cậu đã đoán trước được khả năng này, nhưng khi Giang Tinh Dự nói ra, Ngôn Bạch Xuyên vẫn không biết phải làm sao.
Cậu khẽ cúi đầu, để cho Giang Tinh Dự che miệng mình, những đốt ngón tay ở khóe miệng trắng mịn và đẹp, nhìn gần mới thấy rõ ràng sự khác biệt giữa nhìn xa và nhìn gần.
Trước kia khi Giang Tinh Dự livestream, Ngôn Bạch Xuyên chỉ có thể đứng từ xa nhìn, giờ đây khi đã ở gần, mọi thứ càng rõ ràng hơn.
Giang Tinh Dự buông tay ra, mỉm cười xin lỗi:
"Lúc nãy tôi hơi vội, tôi chỉ muốn nói với cậu, tôi thích cậu, và sau này nhất định sẽ đối xử tốt với cậu."
"Tôi muốn nói với cậu, tôi rất kiên nhẫn với người mình thích, nếu cậu bảo tôi đi mua bánh ngọt cho cậu, dù có phải dậy sớm xếp hàng tôi cũng sẽ không có lời than phiền."
Ngôn Bạch Xuyên mím môi, khẽ co ngón tay lại.
Giang Tinh Dự nhìn dáng vẻ của cậu, nhịn cười nói:
"Tôi biết có thể lời tôi nói hơi đột ngột, vì tôi thật sự không thể nhịn được nữa. Cậu... suy nghĩ về tôi một chút được không?"
"Cậu đừng vội từ chối, cho tôi một cơ hội được không? Để tôi có thể theo đuổi cậu một cách công khai, như bao người khác theo đuổi người mình yêu, dù cuối cùng cậu có từ chối hay không, tôi cũng không có chút oán hận nào."
Ngôn Bạch Xuyên ngẩn người, không ngờ Giang Tinh Dự rực rỡ như vậy lại đứng trước mặt cậu và nói những lời đầy tình cảm như thế. Cậu không kìm được, ngẩng đầu nhìn anh.
"Anh... anh thật sự không suy nghĩ một chút sao?"
Ngôn Bạch Xuyên cảm thấy tình yêu trong thế gian này thường chỉ là một phút bốc đồng, đến khi chán nản thì những lời mật ngọt trước đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Giang Tinh Dự nói:
"Người cần suy nghĩ là cậu."
"Nếu cậu không phản đối, thì từ hôm nay tôi sẽ bắt đầu theo đuổi cậu."
Giang Tinh Dự nói, giọng điệu không nhanh không chậm, nghe rất nghiêm túc.
Ngôn Bạch Xuyên như hóa đá, đứng yên tại chỗ, Giang Tinh Dự không vội vã, cho cậu đủ thời gian để suy nghĩ.
Bình luận