Chap 4: 4
Dịch : Trixie Lynn
Tính tình nóng nảy, vậy thì dùng bạo lực để đối phó.
Đây là suy nghĩ vốn có của một tuyển thủ đường trên, nhưng nếu câu này có thể được thốt ra từ miệng của Ngôn Bạch Xuyên, thì chắc chắn là có lý do.
"Đội trưởng, em đang nói về Hứa Nhan sao?"
Lê Hạ không chắc chắn hỏi.
Ngôn Bạch Xuyên nhíu mày, mím môi, trông có vẻ đang suy nghĩ gì đó rất nghiêm túc. Nghe thấy câu hỏi, cậu không phản đối mà gật đầu một cái.
"Đúng là anh ta."
"Dùng sự mềm mại để khắc chế sự cứng rắn."
Thấy Ngôn Bạch Xuyên ngẩng đầu lên, Lê Hạ biết cậu không hiểu, liền giải thích:
"Đội trưởng, em thử nghĩ mà xem, bây giờ chúng ta cần phải dùng tâm lý để thuyết phục anh ta gia nhập đội chúng ta."
"Phải cảm hóa anh ta, để anh ta nhận ra những điều tốt đẹp của đội chúng ta. Nếu anh ta có chê bai gì, nếu có thể nhẫn nhịn thì hãy nhẫn nhịn, giữ lại cơn giận, dù sao bây giờ chúng ta đang trong giai đoạn quan trọng."
Nhẫn nhịn, cảm hóa.
Trong đầu Ngôn Bạch Xuyên không khỏi hiện lên đôi mắt lạnh lùng ấy... Mẹ nó, cảm hóa.
"Cảm ơn, em hiểu rồi."
Sau khi hỏi Lê Hạ xong, Ngôn Bạch Xuyên mở Weibo, lướt qua những bình luận hôm trước chưa xem hết, biết đâu có gì bất ngờ.
[Mới xem xong buổi livestream của con trai, tôi dám chắc cậu ấy sắp làm nũng rồi, chẳng ai có thể thờ ơ với cậu ấy được đâu.]
[Đúng thật, không ngờ, sau khi nhuộm tóc màu hồng cậu ấy lại không dữ dằn nữa, trông giống như một con mèo vậy!!]
[Lần sau livestream bảo cậu ấy học cách kêu meo meo đi, ha ha ha!!!]
Các fan hâm mộ bàn tán xôm tụ, vui vẻ hớn hở, hoàn toàn không để ý đến sự sống chết của Ngôn Bạch Xuyên.
Ngôn Bạch Xuyên siết chặt chiếc điện thoại, tai đỏ bừng, rồi thoát khỏi Weibo.
...
Chẳng mấy chốc, đến ngày hôm sau, Ngôn Bạch Xuyên dựa theo địa chỉ hôm qua, lái xe dễ dàng đến khu chung cư nơi "Hứa Nhan" đang sống.
Hai chiếc thang máy đều dừng lại ở tầng hơn 20, cậu nhớ rõ "Hứa Nhan" sống ở tầng 3, để tiết kiệm thời gian, cậu quyết định đi thang bộ lên.
Có lẽ là sự tình cờ này trùng hợp với suy nghĩ của một người nào đó, khi đến góc tầng 2, vừa định bước lên, cậu bất ngờ va phải một bóng người.
Ngực người đàn ông này rất chắc chắn, lại vững vàng, trên người còn thoảng mùi thuốc lá nhè nhẹ.
Chưa kịp để Ngôn Bạch Xuyên phản ứng, chân vừa bước lên bậc thang thì trượt chân một cái, ngã nhào xuống đất.
"Chẳng phải anh..."
Cậu ngẩng đầu lên, một khuôn mặt quen thuộc hiện ra trước mắt, rồi liền nghẹn lại câu nói chưa nói hết, chuyển sang câu khác:
Bình luận