Chap 30: 30
Dịch : Trixie Lynn
Bởi vì An Thần – tên không sợ thiên hạ không loạn – đã cố ý dẫn dắt bầu không khí trong buổi livestream, khiến mọi người ào ào học theo, ai nấy đều cho rằng Rừng – Mid của đội TAC đã chính thức ở bên nhau. Mọi người không kìm được mà thi nhau gửi lời chúc phúc.
Ngôn Bạch Xuyên ngơ ngác nhìn những hiệu ứng quà tặng rực rỡ không ngừng nhảy trên màn hình. Các thành viên khác trong TAC cũng đặt tay lên nút tặng quà, nhưng chẳng biết có nên bấm để gửi lời chúc không.
Nếu hai người kia thực sự ở bên nhau thì chẳng sao, nhưng nếu không phải, vậy chẳng phải là nhầm to rồi sao?
Trong lúc Ngôn Bạch Xuyên còn đang suy nghĩ xem nên làm thế nào để phá vỡ tình huống khó xử này, trang livestream trên màn hình bỗng hiển thị một lời mời. Giang Tinh Dự gửi cho Ngôn Bạch Xuyên một yêu cầu kết nối.
Chỉ cần Ngôn Bạch Xuyên đồng ý, livestream của cả hai sẽ hiển thị trên cùng một màn hình, đây cũng là một hình thức tương tác thân thiết giữa các streamer.
Ngôn Bạch Xuyên nắm chuột thật lâu, cuối cùng cũng nhấn đồng ý.
Thấy Ngôn Bạch Xuyên chấp nhận, Giang Tinh Dự liền giới thiệu với fan của mình:
"Đây... chàng trai tóc hồng này là đội trưởng của tôi."
Ngôn Bạch Xuyên nghe Giang Tinh Dự giới thiệu, trong tai nghe lại vang lên giọng anh:
"Nếu sau này mọi người vì tôi mà đi tìm đội trưởng của tôi gây chuyện, thì làm ơn nghĩ đến tôi một chút được không? Vì nếu các bạn làm vậy, tôi cũng sẽ rất đau đầu đấy."
Ý của Giang Tinh Dự rất rõ ràng: Nếu mọi người tìm Ngôn Bạch Xuyên gây rắc rối, anh cũng sẽ bị liên lụy không ít.
Cả buổi chiều hôm nay, hai người chưa nói với nhau câu nào. Giang Tinh Dự đã thử làm lành với Ngôn Bạch Xuyên mấy lần nhưng đều bị né tránh. Đối phương cứ luôn tìm cách lẩn trốn, không chịu đối diện với anh.
Sự lạnh nhạt ấy khiến Giang Tinh Dự không biết làm sao, chỉ có thể mượn cách này để giúp tâm trạng của đội trưởng tốt lên một chút.
Hiện tại, xem ra tâm trạng cũng đã khá hơn nhiều.
Ngôn Bạch Xuyên vốn có làn da rất trắng, trắng như sứ men ngọc, nay vì xấu hổ mà nhuộm một màu đỏ ửng. Hàng mi khẽ rủ xuống, đôi mắt chẳng dám nhìn thẳng vào hình ảnh của Giang Tinh Dự trên màn hình.
Vì từng câu từng chữ của Giang Tinh Dự đều như nhảy múa trên trái tim Ngôn Bạch Xuyên, khiến cậu vừa mới ổn định lại đã bị đánh trúng lần nữa. Lúc này, cậu hoàn toàn không thể giữ nổi bình tĩnh.
"Đội trưởng."
Giang Tinh Dự cười nhẹ, giọng tràn ngập ý cười:
"Có thể nói vài câu được không? Cậu cứ im lặng thế này, fan của tôi sẽ nghĩ cậu đang lạnh nhạt với tôi đó..."
Ngôn Bạch Xuyên đỏ mặt, tim đập loạn nhịp, cố gắng tỏ ra bình tĩnh:
"Tôi... tôi không có!"
Bình luận