Chap 23: 23
Dịch : Trixie Lynn
Ngôn Bạch Xuyên không chỉ mơ thấy ai đó, mà trong mơ còn gọi tên người ấy.
Người xuất hiện trong đầu cậu đúng là Giang Tinh Dự, nhưng cái tên cậu vô thức gọi lại là của một người khác.
Giang Tinh Dự khựng lại, cau mày nhìn thiếu niên đang mê sảng trên ghế sofa.
Ngôn Bạch Xuyên hoàn toàn không mất ngủ vì phải nằm sofa. Ban đầu, Giang Tinh Dự còn lo cậu ngủ không ngon, nhưng giờ xem ra anh đã lo lắng thừa rồi.
Không chỉ ngủ rất ngon, mà còn mơ thấy người khác nữa...
Giang Tinh Dự cảm thấy trong lòng thật khó chịu.
...
Sáng hôm sau, ánh ban mai dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa.
Chuông báo thức vang lên đúng giờ do Ngôn Bạch Xuyên đã cài sẵn. Cậu thực sự buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, quờ quạng một hồi trên bàn mới tìm được điện thoại.
Tắt chuông xong, đầu cậu hơi đau, ký ức đêm qua từ từ hiện lên trong tâm trí. Cậu sững người một lúc mới nhận ra đây không phải căn cứ.
Ngay sau đó, hàng loạt ký ức tràn về — sau khi say rượu thì được anh đưa về nhà, thậm chí còn lỡ hôn anh...
"Những ký ức đen tối đang ào ạt tấn công tôi!"
Ngôn Bạch Xuyên lại nhìn đồng hồ, mới bảy giờ sáng, tính ra cậu chỉ ngủ được 4, 5 tiếng. Nhưng giờ thì dù có buồn ngủ đến mấy, cậu cũng không dám ngủ tiếp nữa.
Cậu vội vàng mang tất và giày, muốn tìm quần áo của mình, nhưng những bộ đồ cậu thay ra và ném vào giỏ đựng hôm qua đã biến mất. Trong lòng dấy lên một cảm giác chột dạ, cậu chỉ muốn mau chóng rời khỏi đây.
Không dám nấn ná thêm, Ngôn Bạch Xuyên nhẹ nhàng rời khỏi căn hộ, sau đó lén lút trở về căn cứ.
Suốt dọc đường, Ngôn Bạch Xuyên cứ rối bời, chẳng còn chút tinh thần nào.
Vừa bước vào căn cứ, cậu bất ngờ thấy Trịnh Kinh đã dậy, đang ngồi trên ghế sofa uống cà phê.
Trịnh Kinh không cần tập luyện nên ngày nào cũng ngủ sớm dậy sớm, hoàn toàn không biết chuyện Ngôn Bạch Xuyên cả đêm không về.
Bất chợt nhìn thấy cậu, Trịnh Kinh giật mình:
"Tiểu Bạch Xuyên, cả đêm qua em không về à?"
Anh ấy nheo mắt quan sát, ngay lập tức nhận ra chiếc áo trên người Ngôn Bạch Xuyên rõ ràng quá rộng, chắc chắn không phải của cậu.
Nhớ lại tối qua anh ấy nhắn cả đống tin mà không ai trả lời, chẳng lẽ lại đi tìm tên tra nam kia nữa?
Trịnh Kinh lo lắng, vòng quanh Ngôn Bạch Xuyên một lượt, cẩn thận quan sát. Đến khi xác nhận trên người cậu không có dấu vết gì mờ ám, anh ấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngôn Bạch Xuyên vốn đã chột dạ, bây giờ lại bị Trịnh Kinh nhìn soi mói như thế, chẳng khác nào một đứa trẻ hư trốn nhà đi hẹn hò với người yêu cả đêm không về.
"Đêm qua em đi đâu đấy?"
Trịnh Kinh nhìn thẳng vào mắt cậu hỏi.
Ngôn Bạch Xuyên vội bịa một lý do qua loa:
Bình luận