Chap 22: 22
Dịch : Trixie Lynn
Ngôn Bạch Xuyên ngủ suốt dọc đường, đến lúc xuống xe vẫn hoàn toàn không hay biết gì, cuối cùng bị Giang Tinh Dự túm lấy, lôi ra khỏi xe.
Ngôn Bạch Xuyên mơ mơ màng màng đứng tại chỗ.
Giang Tinh Dự nhìn cậu một lúc rồi hỏi:
"Tự đi được không?"
Ngôn Bạch Xuyên mơ hồ gật đại.
Giang Tinh Dự đi phía trước, Ngôn Bạch Xuyên theo sau. Một trước một sau, nhưng với đôi chân dài của Giang Tinh Dự, Ngôn Bạch Xuyên có chút khó theo kịp nhịp bước.
"Anh đi chậm chút đi..."
Giọng Ngôn Bạch Xuyên khàn khàn, cổ họng đau rát.
Nghe vậy, Giang Tinh Dự đột nhiên dừng chân.
Ngôn Bạch Xuyên đang tăng tốc để bắt kịp liền đâm sầm vào lưng anh. Trong thoáng chốc, Giang Tinh Dự cảm nhận được một mảng mềm mại lướt qua sau gáy.
Cả người anh bỗng cứng đờ, như thể một dòng điện chạy dọc toàn thân.
Vì còn say rượu, phản ứng của Ngôn Bạch Xuyên chậm hơn bình thường nhiều. Cậu đưa tay xoa xoa trán bị đập đau, rồi như vô thức, lại chạm nhẹ vào môi mình.
"Cậu ngốc à..."
Giang Tinh Dự xoay người, vừa định nói tiếp thì đối diện với đôi mắt vô tội của Ngôn Bạch Xuyên.
Lời còn lại lập tức bị nuốt xuống.
Ngôn Bạch Xuyên ngây ra một lúc:
"Sao lại dừng lại rồi..."
Sao mà say rượu xong cứ như biến thành người khác vậy?
"Đúng là hết cách với cậu mà."
Giang Tinh Dự tốt bụng đưa tay ra, dặn dò:
"Nắm chặt vào, đừng để lạc."
"Ồ."
Ngôn Bạch Xuyên ngoan ngoãn nắm lấy tay anh, tiếp tục đi bên cạnh.
Vốn luôn điềm tĩnh, vậy mà lúc này tim Giang Tinh Dự lại đập nhanh hơn bình thường. Trong khi đó, Ngôn Bạch Xuyên dường như chẳng nhận ra sự nghiêm trọng của tình huống, ngược lại còn siết tay anh chặt hơn.
Giang Tinh Dự thầm thở dài trong lòng:
"Đúng là dễ lừa, may mà chưa bị người khác dụ mất..."
Ngôn Bạch Xuyên cứ thế theo anh lên thang máy. Sau khi nhập mật mã và dẫn cậu vào nhà, Giang Tinh Dự nhìn người bên cạnh ngoan ngoãn từ đầu đến cuối, bất giác bật cười.
Từ quán rượu về đây, hai người đã tốn không ít thời gian. Đầu óc Ngôn Bạch Xuyên vẫn còn nặng trịch nhưng cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Những lúc không nên tỉnh, mà lại tỉnh, mới là điều đáng sợ nhất.
Uống say rồi lại mơ mơ màng màng đi theo người khác về nhà, cậu bất giác nhớ đến mấy bộ fanfic đầy ám muội. Nghe thấy tiếng nước chảy quen thuộc từ phòng tắm, cổ họng cậu hơi khô khốc.
Bình luận