Chap 20: 20
Dịch : Trixie Lynn
Bên ngoài trời đã tối, trong xe bảo mẫu tối đen như mực. Ngôn Bạch Xuyên ngồi ở hàng ghế sau, sát cửa sổ, màn hình điện thoại vẫn còn sáng. Cậu nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn: "Tôi đồng ý gia nhập TAC" suốt một lúc lâu.
Sau đó, cậu tắt màn hình, một tay kê dưới đầu, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thật ra từ nhỏ đến lớn, Ngôn Bạch Xuyên hiếm khi mong đợi điều gì. Đối phương có thể có cơ hội tốt hơn, còn TAC hiện tại đang trong giai đoạn khó khăn, ai hiểu rõ về giới Esports cũng sẽ do dự.
Vậy mà đối phương chỉ suy nghĩ một ngày đã đưa ra câu trả lời.
Ngôn Bạch Xuyên không biết nên cảm thấy thế nào. Nếu lôi kéo một tân binh không hiểu gì vào giới, đợi đến khi cậu ta hiểu rõ nghề này, hiểu rõ mức đãi ngộ, có lẽ cậu ta sẽ trách cậu.
Nghĩ vậy, cậu quyết định phải giải thích rõ ràng về các điều khoản tuyển dụng tuyển thủ chuyên nghiệp của đội, để đối phương có thể gia nhập TAC mà không vướng bận gì.
Việc này tốn không ít thời gian. Đúng lúc đó, xe đã đến nhà hàng cao cấp đã hẹn trước. Những người ngồi phía trước đều đã xuống xe, chỉ còn Ngôn Bạch Xuyên vẫn ở lại.
"Tiểu Bạch Xuyên ngủ quên rồi sao?"
Trịnh Kinh thò đầu vào trong xe. Trong xe tối om, còn Ngôn Bạch Xuyên thì đang nhanh chóng gõ chữ trên điện thoại, không biết đang nhắn tin với ai. Trịnh Kinh liếc nhìn đồng hồ, nhắc nhở:
"Tiểu Bạch Xuyên, mau xuống xe đi, vừa đi vừa nhắn cũng được."
"Sắp đến giờ hẹn rồi, chúng ta không thể đến trễ."
Cuộc hẹn này do nhà tài trợ sắp xếp, bọn họ không có lý do để muộn.
Dù sao thì, chỉ cần nhà tài trợ chưa rút vốn, họ vẫn là người trả lương cho bọn họ.
"Em biết rồi."
Ngôn Bạch Xuyên nhanh chóng gửi đi tin nhắn cuối cùng, sau đó mở cửa xe bước xuống.
Chiếc điện thoại thả lỏng bên hông vẫn sáng màn hình. Trịnh Kinh vô thức liếc nhìn qua khóe mắt, thấy một loạt tin nhắn dài dằng dặc — tất cả đều do Ngôn Bạch Xuyên gửi đi, vậy mà đối phương không trả lời lấy một tin?
Chỉ là chữ trên màn hình quá nhỏ, Trịnh Kinh nhìn không rõ, cũng không tiện nhìn lâu.
Nhưng chuyện này lại khiến anh ấy nhớ đến vụ "bạn trai giả" của Ngôn Bạch Xuyên. Lúc đó, cậu phủ nhận. Chẳng lẽ là nói dối? Chỉ vì không muốn anh ấy lo lắng?
Dù vậy, đây không phải lúc để hỏi chuyện này. Hơn nữa, nét mặt của Ngôn Bạch Xuyên không có biểu hiện gì khác lạ, Trịnh Kinh cũng yên tâm phần nào. Một nhóm người bước vào nhà hàng.
Trịnh Kinh đi thẳng đến quầy lễ tân hỏi số phòng riêng, sau đó dẫn cả đội đến đó.
Khi họ vào phòng, nhà tài trợ vẫn chưa đến. Vẫn còn 15 phút nữa mới tới giờ hẹn. Nếu là trước đây, nhà tài trợ luôn rất sốt sắng với đội họ, thậm chí thường đến sớm trước nửa tiếng để chờ.
Bình luận