Chap 14: 14
Dịch : Trixie Lynn
Khi Ngôn Bạch Xuyên từ tầng 2 của phòng huấn luyện đi xuống, Trịnh Kinh đang dẫn cả đội ăn hoành thánh. Thấy Ngôn Bạch Xuyên vội vã chạy ra ngoài, anh ấy cứ ngỡ là có chuyện gấp.
"Pink có chuyện gì à?"
Trịnh Kinh gọi với theo từ phía sau:
"Em định ra ngoài à?"
Ngôn Bạch Xuyên khựng lại, liếc nhìn tô hoành thánh trên bàn:
"Ừm, có chút việc, em phải ra ngoài một lát."
"Ồ, anh vừa định gọi em xuống ăn hoành thánh đấy. Hôm nay dì nấu hơi nhiều, hương vị vẫn ngon như mọi khi."
Trịnh Kinh nhún vai:
"Có cần anh để phần cho không?"
"Đợi đội trưởng về chắc bị Tạ Dự ăn hết rồi, cậu ấy là cái máy ăn mà."
Lục Viễn lườm Tạ Dự, người đang ăn từng viên hoành thánh một cách ngon lành mà chẳng sợ bỏng miệng.
Tạ Dự bực bội:
"Ăn được là phúc, anh biết gì chứ? Hơn nữa, em là SP, phải ăn no thì mới bảo vệ được mọi người!"
Ngôn Bạch Xuyên hơi ngừng lại, không biết nghĩ gì, rồi nói:
"Đóng gói cho em một phần đi."
Trịnh Kinh: "..."
"Để chị đi lấy cho."
Lê Hạ đặt đũa xuống, đứng lên chuẩn bị đồ ăn.
Lê Hạ làm rất nhanh, khi Ngôn Bạch Xuyên cầm trên tay mới nhận ra không chỉ một phần mà tận hai phần:
"Giờ thì vừa có phần ăn của mình, vừa có phần ăn cho người khác."
Trịnh Kinh: "..."
"Các người cứ chiều thằng bé đi."
TAC không có quá nhiều quy tắc nghiêm ngặt, muốn ra ngoài thì chỉ cần nói quản lý hoặc huấn luyện viên một tiếng là được.
Lão Kỷ cân nhắc một lát rồi bổ sung:
"Đội không cấm yêu đương, miễn là không ảnh hưởng đến việc tập luyện thường ngày."
Lần trước, anh ấy đã nhận thấy cậu nhóc này có gì đó không đúng. Hôm nay thấy cậu lại muốn ra ngoài, anh ấy không nhịn được phải nhắc nhở.
Ngôn Bạch Xuyên nghe xong liền nhíu mày:
"Anh nghĩ gì thế, em không có yêu đương."
...
Cậu không hiểu tại sao mọi người cứ nghĩ theo hướng đó. Cầm túi hoành thánh, Ngôn Bạch Xuyên rời khỏi căn cứ, đến căn hộ "Hứa Nhan" thì đã hơn 2 giờ chiều.
Dưới cái nắng gay gắt của mùa hè, mặt đất như bị thiêu đốt, ngay cả gió cũng mang theo hơi nóng rực.
Cậu đứng trước cửa, tay xách hoành thánh, đưa tay lên nhấn chuông.
Trong lúc chờ đợi, Ngôn Bạch Xuyên tháo mũ bóng chày ra, những lọn tóc mai bên thái dương đã ướt đẫm mồ hôi. Vừa quạt cho mình, cậu vừa mở điện thoại nhắn tin cho An Thần.
Bình luận