Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: 11

Dịch : Trixie Lynn

Ngôn Bạch Xuyên đứng trước cửa, nhấn chuông mấy lần nhưng bên trong không có ai trả lời.

Thời gian kiểm tra sức khỏe sắp đến, cậu đành phải dán mẩu giấy ghi chú đã viết sẵn lên trên hộp quà và đặt nó bên trái cửa để tránh bị rơi khi mở cửa.

Sắp xếp xong, Ngôn Bạch Xuyên nhanh chóng bắt taxi đến bệnh viện. Vì khoảng cách không xa, chẳng mấy chốc cậu đã đến nơi.

Vừa định bước vào, điện thoại của Ngôn Bạch Xuyên vang lên, là tin nhắn trong nhóm.

[Hạ Hạ]: 【@Ác bá màu hồng: Đội trưởng, em đến chưa? Bó hoa chị đặt ở trước cửa bệnh viện, em có thể lấy giúp không?】

[Hạ Hạ]: 【Đây là hoa cả đội gửi tặng anh Cảnh.】

[Ác bá màu hồng]: 【Ừ, em sẽ mang vào.】

[Hạ Hạ]: 【Làm phiền em, vào trong nhớ đưa hoa đến phòng bệnh của anh Cảnh trước nhé, bọn chị còn phải làm kiểm tra sức khỏe.】

[Lão Kỷ]: 【Giao xong thì qua hội họp ngay, đừng chậm trễ.】

[Ác bá màu hồng]: 【Rõ rõ, em sẽ qua ngay.】

Ngôn Bạch Xuyên cầm bó hoa, quen đường đến phòng bệnh của Lý Cảnh. Vừa thấy cậu bước vào, Lý Cảnh phấn khởi chào:

"Bạch Xuyên, anh nhớ mọi người muốn chết!"

"Em làm đội trưởng dạo này thế nào? Có quen không? Áp lực có lớn không?"

Lý Cảnh hỏi một tràng, khiến Ngôn Bạch Xuyên không biết trả lời câu nào trước.

Cậu chỉ cười, đặt bó hoa lên bàn:

"Mọi người đều rất tốt với em, chịu nghe lời em."

Lúc đầu, tuy không quen với vị trí đội trưởng, nhưng dần dần Ngôn Bạch Xuyên cũng đã thích nghi.

Ngôn Bạch Xuyên đang mỉm cười thì bất chợt thấy một bóng người lướt qua bên ngoài cửa.

Giang Tinh Dự thoáng nhìn thấy một màu sắc quen thuộc nơi khóe mắt, bước chân khựng lại một chút, ánh mắt liếc về phía phòng bệnh bên cạnh.

Giang Tinh Dự thấy người có mái tóc hồng mà trước mặt anh lúc nào cũng hung dữ, giờ lại cười rạng rỡ nhìn người trên giường bệnh, tay cầm một bó hoa, đặt lên bàn cạnh giường.

Trong lòng Giang Tinh Dự có chút cảm giác khó tả, anh sững người một giây, sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mắt trước khi người trong phòng kịp nhìn qua, rồi xoay người rời đi.

Khi Ngôn Bạch Xuyên nhìn ra, chỉ kịp thấy đôi giày của ai đó biến mất qua khung cửa, thoáng qua như ảo ảnh.

Lý Cảnh hỏi:

"Sao thế?"

"Không có gì ạ."

Ngôn Bạch Xuyên ngừng lại một chút, rồi nói:

"Có lẽ em nhận nhầm người."

"Giờ em phải đi khám sức khỏe, lát nữa nói chuyện tiếp."

Vừa nói xong, Ngôn Bạch Xuyên quay người bước ra khỏi phòng bệnh.

Nhưng khi đứng trước cửa phòng, cậu nhìn quanh một lượt mà bóng dáng người kia đã biến mất khỏi hành lang dài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...