Chap 96: . Ải 8(3): Thật hay thách?
Chất liệu của chiếc áo choàng rất tốt, thậm chí đây hẳn phải là một món đạo cụ đặc biệt.
Bởi vì đối phương không hề đeo mặt nạ hay vật che mặt nào, nhưng chỉ cần đội mũ trùm của áo choàng lên, Lục Thanh Gia lại hoàn toàn không thể nhìn rõ diện mạo của đối phương, dù cậu có năng lực thấu thị.
May mà khả năng phòng ngự của áo choàng cũng chỉ ở mức bình thường, hoặc đúng hơn là không tốt đến mức có thể vô hiệu hóa sự phá hoại của một người chơi cấp cao.
Trong tình huống bị tập kích bất ngờ, cộng thêm việc Lục Thanh Gia ngay từ đầu đã dự đoán nó có độ bền nhất định nên đã dùng linh lực để xé rách.
Chiếc áo choàng lập tức rách thành từng mảnh, những sợi vải đen óng mượt rơi xuống.
Lúc này đối phương đang đứng, còn Lục Thanh Gia thì ngồi trên sofa, phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn rõ diện mạo thật của người đó.
Khi mảng vải đen lớn rơi khỏi tầm mắt, đồng tử của Lục Thanh Gia đột ngột co lại.
Mặc dù đã có dự đoán, nhưng khi người đó thực sự xuất hiện trước mặt cậu, cậu vẫn không thể kiềm chế được phản ứng dữ dội, tay cậu vẫn đang nắm chặt một mảnh vải của áo choàng, nhưng các ngón tay đã trắng bệch vì siết chặt, thậm chí còn hơi run rẩy.
Vẫn là khuôn mặt đó, khuôn mặt giống cậu năm phần, vốn dĩ phải là người quen thuộc nhất, nhưng giờ đây lại khiến Lục Thanh Gia cảm thấy vô cùng xa lạ.
Cảm giác quen thuộc mà ông mang lại thậm chí còn không bằng thi thể mà cậu từng phát hiện ở làng Sơn Thần ngày trước.
Thế nhưng Lục Thanh Gia biết, người xa lạ trước mắt này chính là cậu của mình.
Đối phương vì mất đi vật che chắn nên đang trực diện đối mặt với kẻ đầu sỏ - Lục Thanh Gia.
Đôi mắt đối phương rất tối, trước đây khi nhìn Lục Thanh Gia luôn chất đầy bất lực và tràn đầy sự trìu mến, nhưng bây giờ lại như hai viên bi thủy tinh vô tri vô giác, Lục Thanh Gia thậm chí không thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt người này.
Ông không biểu lộ cảm xúc, nhưng nét mặt cũng không căng cứng, chứng tỏ đây không phải biểu hiện cảm xúc, mà là toàn bộ con người ông đã như một cái xác biết đi.
Lúc này Lục Thanh Gia mới lần đầu nhận ra, thì ra gương mặt của cậu mình vốn là kiểu lạnh lùng, sắc lạnh, thậm chí khí thế còn mạnh hơn cả cậu.
Chỉ là người này quá mềm lòng, ánh mắt và nét mày lúc nào cũng tỏa ra sự bao dung, khiến tất cả mọi người, gồm cả Lục Thanh Gia vô thức bỏ qua điểm ấy.
Giờ đây, hai cậu cháu đối diện nhau ở khoảng cách chưa đến một mét, rõ ràng là người thân từng sống nương tựa vào nhau, trải qua bao năm sinh ly tử biệt, khó khăn lắm mới gặp lại, vậy mà lại chẳng có chút ấm áp nào.
Chiếc bình chứa đầy tội lỗi đục ngầu trong lòng Lục Thanh Gia như bị kích hoạt, nguồn gốc tội lỗi bị khơi dậy, liên tục trào ra thứ mực đen đặc quánh, dường như sắp tràn ra khỏi đôi mắt tối sầm của cậu.
Bình luận